Bản xem trước công khai.
Trận Pháp Thiên Nhiên bên ngoài chấn động, sau đó phạm vi khu rừng đều là sụp đổ.
Lạc Nam mấy người đưa mắt nhìn, chỉ thấy có một nhóm người đang lao vọt thẳng vào bên trong.
Cầm đầu là một tên nam tử khôi ngô tuấn tú có tu vi Ngũ Cảnh Chí Tôn, đi sau lưng hắn còn có mấy tên lão già cùng ăn mặc một loại đồng phục, vừa nhìn đã biết đến từ cùng một thế lực.
Nhìn bộ dạng này chẳng lẽ là đến gây sự? Lạc Nam nhìn Ngân Hà Chí Tôn biểu lộ cổ quái nói: Bất quá tên tu vi cao nhất chỉ là Ngũ Cảnh Chí Tôn, còn tam đồ đệ của nàng là Cửu Cảnh Chí Tôn a.
Ngân Hà Chí Tôn hơi suy nghĩ một chút, liền chậm rãi nói: Ngân Tâm tính tình hướng nội, bình thường cực kỳ nội liễm hàm xúc, sợ rằng chưa từng biểu hiện ra tu vi chân thật.
Đám người kia đến từ Ma Lôi Các, là một Ngũ Cảnh Chí Tôn Thế Lực, tên cầm đầu là Ma Lãm, cũng là các chủ của Ma Lôi Các. Thôn Thiên Chí Tôn nhận ra thân phận của bọn hắn nói rằng.
Chậc. Lạc Nam xém chút bật cười, mang theo ánh mắt hứng thú quan sát tình cảnh kế tiếp.
Lúc này từ bên trong sơn cốc bay ra một bóng người.
Chỉ thấy đó là nữ nhân tầm hai mươi mấy tuổi, toàn thân thanh y mộc mạc phát hoạ những đường nét của cơ thể, tuy không tuyệt mỹ đến mức chấn động nhân tâm nhưng cũng có thể xem là trang nhã thanh tao, còn có một cổ khí chất phiêu dật hoà hợp cùng thiên nhiên, siêu phàm thoát tục không nhiễm khói bụi trần thế.
Đương nhiên đó là đánh giá của một kẻ đã nhìn thấy quá nhiều nữ thần như Lạc Nam, đổi lại là những người khác thì nữ nhân trước mặt đã có dung nhan vạn người chưa chắc tìm ra một.