Bản xem trước công khai.
Nhìn thấy cảnh tượng hàng loạt tu sĩ vì cố gắng thoát khỏi ảo cảnh và bị trục xuất ra khỏi bí cảnh, mất đi tư cách đi tiếp, Lạc Nam cũng biểu lộ tương đối bình thản.
Hắn không đắc ý vì mình thành công thông qua, cũng không cảm thấy xem thường những người thất bại... ngược lại trong lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
Bản thân hắn là một kẻ trọng tình, một kiếp luân hồi đó chỉ có Chu Nhi là thê tử... kết cục của nàng lại không được tốt đẹp.
Có thể bù đắp ở lần khảo nghiệm này, dù tất cả chỉ là ảo mộng vô thực... hắn vẫn cảm thấy vô cùng đáng giá.
Thậm chí nếu đổi ngược lại những kẻ không thoát khỏi ảo cảnh mới là những người bị đào thải, hắn cũng sẽ không hối hận vì quyết định của mình.
Thế gian này vốn có vô số biến hoá khôn lường, Lạc Nam chỉ thuận theo bản tâm mà hành động.
Ban đầu khi tham gia Đoạt Cấm Chiến, hắn đã hạ quyết tâm bằng tất cả mọi giá cũng phải đạt được quán quân.
Nhưng sau khi cảm nhận được sự thống khổ của các oán linh... hắn lại lựa chọn phương thức nhẹ nhàng hơn, mất thời gian và công sức hơn để vượt qua thử thách.
Lần này cũng giống như vậy, hắn không biết liệu thời gian trong ảo cảnh của mình có trùng khớp với thời gian thực hay không, nếu như hai móc thời gian song, thời gian hắn ở cùng Chu Nhi cả một đời phu thê 60 năm, sợ rằng bên ngoài Đoạt Cấm Chiến đã sớm kết thúc.
Bất kể như thế nào... Chu Nhi là thê tử của hắn, Lạc An là nhi tử của hắn... bù đắp một đời cho bọn họ, hắn không hối hận, cũng không còn tiếc nuối.