Bản xem trước công khai.
Trước sự chất vấn của Huyết Yêu Cơ và ánh mắt tò mò của mấy nữ nhân, khuôn mặt mập mạp của Lạc Nam lúc này nở nụ cười đắc ý: Bí mật làm nên sự hấp dẫ...
Đủ. Tịnh Dạ cắt ngang lời hắn, dùng hai tay bóp cổ hắn: Có nói hay không?
Các nàng rất bực bội khi con hàng này cứ ra vẻ thần bí.
Nói trước sẽ ảnh hưởng đến thiên cơ. Lạc Nam chỉ tay lên bầu trời: Chi bằng ta mang các nàng đi dạo một vòng ngắm thế gian phồn hoa, kiên nhẫn chờ đợi bảy ngày nữa chẳng phải sẽ rõ ràng mọi chuyện?
Được rồi. Nam Thiên Tố lên tiếng giải vây cho hắn: Phu quân đã không muốn nói nhất định là có ý đồ riêng của hắn, các tỷ đừng làm khó hắn nữa.
Hừ, chỉ có muội là nuông chiều tên xấu xa này, để hắn đi trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi thì đúng hơn. Thập Khánh Huyên trong trẻo hừ một tiếng: Ta thấy Huyễn Nhi cô nương kia nhất định là cùng hắn có một chân.
Khụ... Lạc Nam ho khan: Đến lúc đó sẽ biết nha, hiện tại ta mang các nàng đi dạo.
Đi thì đi, để tỷ muội chúng ta tiêu sài cho ngươi cháy túi.
Huyết Yêu Cơ liếc xéo mắt: Nhìn ngươi hào phóng tiện tay là lấy ra một kiện Nhất Phẩm Chí Bảo, đây là thứ mà đại đa số Tu La Sứ Giả đang làm việc cho ngươi còn chưa có đấy.
Lạc Nam vuốt mũi: Yên tâm đi, chờ đại nghiệp hoàn thành... tất cả Tu La Sứ Giả đều có được chỗ tốt, ta chưa từng bạc đãi ai cống hiến cho mình...