Bản xem trước công khai.
Ưm... làm sao lại như vậy?
Vân Duyên bên trong Đông Hoa Sơn Trang cả người run rẩy lẩy bẩy, nhìn thấy làn da mình đỏ lên, sau đó cơ thể mặc dù không có bất cứ biến hoá nào nhưng từng luồng khoái cảm vẫn dâng lên khắp đại não khiến nàng nhịn không được rên rỉ thành tiếng.
Không được như vậy.
Mặc dù cơn sướng khoái dâng trào, Vân Duyên lại là sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, một cảm giác tuyệt vọng lên đến đỉnh đầu.
Nàng thừa hiểu cảm giác này là gì.
Tam Duyên Công Chúa, cũng chính là nàng, Mị Duyên và Vân Duyên bởi vì tu luyện Trảm Tam Thi Đạo mà phân thành ba người với ba trường phái tu luyện và có được ý thức độc lập, nhưng trạng thái cơ thể vẫn gắn liền với nhau.
Điều này đồng nghĩa nếu như một trong ba người bị thương, hai người còn lại cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Và đương nhiên nếu như một người sung sướng, hai người còn lại cũng phải gánh chịu.
Đó là lý do mà nàng tuyệt vọng.
Nàng yêu Lạc Nam, nhưng lúc này nàng lại cảm giác một trong hai người khác của mình đang quan hệ với nam nhân.