Bản xem trước công khai.
Nơi này là một sơn trang cổ kính, kiến trúc liên miên nối liền không dứt, mây đen bao phủ trên cao, xung quanh linh hồn lượn lờ, từng đội quân do Linh Hồn cấu thành tuần tra bốn phương tám hướng.
Thất Hồn Thế Gia, đây là gia tộc với thủ đoạn tu hồn đặc biệt, mỗi một Hồn Tu của Thất Hồn Thế Gia có đến bảy luồng Linh Hồn, bảy luồng nhập một sẽ có sức mạnh vượt trội so với Hồn Tu cùng cấp, sở hữu một loại hồn lực xưng là Thất Hồn Chi Lực.
Lơ lửng giữa bầu trời, có thể thấy một vị mỹ phụ nhân tuyệt sắc với mái tóc trắng như ánh trăng búi cao, trâm ngọc vắt ngang búi tóc, thân mặc bạch sắc cung trang ôm lấy cơ thể thành thục, tạo nên những đường cong lã lướt đang hiện diện.
Nàng được xưng là đệ nhất mỹ nhân Hồn Tu của toàn bộ Nam Vực, gia chủ Thất Hồn Thế Gia Thất Hồn Diệm.
Lúc này trên khuôn mặt tinh tế tỉ mỉ ấy là biểu lộ bình tĩnh, nhẹ nhõm như chấp nhận số phận.
Đưa mắt nhìn một luồng Huyết Độn đang lấy tốc độ khủng bố từ xa lướt đến như lưu tinh, Thất Hồn Diệm bỗng nhiên chậm rãi quỳ xuống.
Huyết Độn tán đi, lộ ra thân ảnh Huyết Chiêu Dương và Lạc Nam đang ngồi trên Phi Xa.
Hửm? Lạc Nam nhíu mày, cứ tưởng sẽ gặp phải phản kháng quyết liệt như Vạn Mộc Giáo, không nghĩ đến vừa đến đã gặp người quỳ gối.
Oan có đầu, nợ có chủ... tội nhân tham kiến Đông Hoa Cung Chủ.
Thất Hồn Diệm dập đầu giữa không trung, cất cao giọng nói: Hồn Diệm đã từ bỏ ngôi vị gia chủ, trục xuất khỏi Thất Hồn Thế Gia, kính xin Đông Hoa Cung Chủ giơ cao đánh khẽ chỉ trừng phạt tội nhân, đừng nặng tay với Thất Hồn Thế Gia.