Bản xem trước công khai.
Nhìn thấy Lý Thiên ở bên cạnh mơ màng, Lạc Nam liền hướng Huyết Yêu Cơ cười nói: Lần này công lao của Thiên mới là lớn nhất, chính là tấm gương để các Tu La Sứ Giả khác noi theo.
Hắn nói cũng không hề quá lời, nếu không nhờ Lý Thiên hoạt động hiệu quả ở Yêu Vực, hắn cũng không thể lẻn vào Chân Long Hoàng Tộc hay Bất Tử Điểu Tộc đơn giản như thế, từ đó thu được nhiều lợi ích như hiện tại.
Có thể nói Lý Thiên tuy rằng không tham chiến nhưng lại là người mở đầu tất cả, rất đáng được tuyên dương.
Cảm tạ Lạc Thánh Tử ưu ái, tiểu nữ chỉ là trong phận sự mà thôi. Lý Thiên thẹn thùng cắn môi, được hắn ca ngợi trước mặt Giáo Chủ như vậy khiến nàng vô cùng vinh hạnh.
Càng quan trọng hơn là Lạc Nam quả thật là một chủ công biết ghi nhận đóng góp của người dưới trướng chứ không ôm hết công lao về phía mình, là nhân vật xứng đáng để tuỳ tùng thề chết đi theo.
Được rồi, có mấy bộ xác rồng cấp Chí Tôn thu được đem tặng cho nàng làm Khôi Lỗi. Huyết Yêu Cơ gật đầu phân phó: Đồng thời Tụ Bảo Tinh sẽ xuất ra tài nguyên hỗ trợ Lý Thiên đúc Chí Tôn Pháp Tướng.
Đa tạ Giáo Chủ, đa tạ Thánh Tử. Lý Thiên cố nén kích động chắp tay: Tiểu nữ sẽ càng thêm nỗ lực.
Tiểu Nam, còn chuyện gì cần làm ở Yêu Vực không? Nam Thiên Tố lúc này lên tiếng hỏi: Nếu không thì ta sẽ trở về.
Nàng vẫn còn chưa lĩnh ngộ triệt để Sơ Đạo Quyết nên khá cấp thiết muốn bế quan.
Lạc Nam nghe vậy vuốt cằm, nở nụ cười tà dị: Các nàng theo ta một chuyến, sau đó trở về cũng không muộn.