Bản xem trước công khai.
Thánh Tử, lần này ngươi làm không tệ chút nào...
Bên trong khách điếm, Lý Thiên cười hì nhìn Lạc Nam.
Hiển nhiên nàng đã nhận được bằng hữu Bất Viêm Sở truyền tin về thành quả, biết Lạc Nam chẳng những giúp Bất Viêm Sở thuận lợi trở thành giáo chủ của Bất Tử Điểu Tộc, mà còn biến dị huyết mạch thành Bất Tử Hồn Điểu.
Bổn Thánh Tử đã ra tay, chẳng lẽ để đám tiểu nữ nhân các ngươi phải thua thiệt sao? Lạc Nam ngồi trên bảo toạ hừ một tiếng.
Ngươi đã làm thế nào? Lý Thiên hiếu kỳ hỏi.
Sao phải nói cho nàng? Lạc Nam cười nhạt.
Lý Thiên chớp mắt, chợt tiến đến xoa nắn, bóp bả vai cho Lạc Nam, thủ thỉ bên tai hắn: Đều là người một nhà, người ta hiện tại đã là tuỳ tùng của Thánh Tử rồi nha, chẳng lẽ ngươi keo kiệt thông tin với người ta?
Còn chân nữa. Lạc Nam hất cằm ra lệnh.
Lý Thiên âm thầm nghiến răng, bất quá thật sự nhịn không được tò mò quá trình hành động của Lạc Nam, liền ngồi xổm xuống đất nắn chân cho hắn.
Lạc Nam sắc mặt vô cùng hưởng thụ, nghĩ đến thiếu nữ nghịch ngợm này đã bị mình hàng phục, trong lòng âm thầm đắc ý.