Bản xem trước công khai.
Thập Khánh Huyên còn trợn mắt há hốc mồm, riêng Huyết Yêu Cơ thậm chí đã quên cả phản ứng.
Mãi đến khi dung dịch từ miệng nam nhân truyền sang, lại thêm đầu lưỡi của hắn nghịch ngợm động đậy trong khoang miệng của mình, nàng mới hung hăng cắn vào lưỡi hắn.
Phi!
Đang muốn dùng sức phun ra thứ buồn nôn, Lạc Nam lại nhanh trí đưa tay bịt kín miệng nàng, hết sức chăm chú nhắc nhở: Mau uống vào và tuyên thệ theo khế ước, bằng không chính là trở về Thiên Cơ Lâu nha.
Khốn nạn. Huyết Yêu Cơ chỉ hận không thể cắn chết con hàng vô liêm sỉ này, bất quá chuyện đã đến nước này, nàng cũng đành hít sâu một hơi áp chế lửa giận.
Ực...
Huyết Yêu Cơ khó khăn nuốt một ngụm, mở miệng nói theo giao ước.
Ngoan lắm! Lạc Nam tán thưởng vỗ tay như khích lệ trẻ nhỏ.
Lúc này hắn mới nhìn sang Thập Khánh Huyên cười tủm tỉm.
Ngươi đừng qua đây! Thập Khánh Huyên nhìn hắn như nhìn một ác ma, bờ môi mềm mại ngậm chặt.