Bản xem trước công khai.
Kẽo kẹt... kẽo kẹt... kẽo kẹt...
Thanh âm quan tài cũ nát liên tục mở ra vang vọng không gian u tối, mỗi một lần có nắp quan tài hé mở liền như một lần nhịp tim của mấy người Lạc Nam nhảy lên.
Hàng nghìn quan tài cùng lúc mở nắp, kéo theo đó là hàng nghìn cổ Chí Tôn Uy Áp càn quét mà ra, động tĩnh và thanh thế kinh khủng không cần phải nói.
Moá nó, không xong rồi...
Ngay cả luôn lạnh lùng bình tĩnh như Huyết Yêu Cơ cũng đã nhịn không nổi bạo một câu thô tục.
Hàng nghìn Chí Tôn, dù bên trong đó không còn Cửu Cảnh nào, chỉ Bát Cảnh trở xuống cũng đủ khiến nàng tê dại cả da đầu.
Ực... Lạc Nam nuốt một ngụm nước bọt khô khốc, trơ mắt nhìn cảnh tượng hoang đường phát sinh.
Trong đời của lão thân, lần đầu tiên chứng kiến nhiều Chí Tôn đến như vậy. Tu La Đại Trưởng Lão khoé mắt giật.
Xú tiểu tử, ngươi chỉ huy hay lắm a. Tịnh Dạ Tiên Tử liếc xéo Lạc Nam oán trách nói: Chỉ huy kiểu gì kéo chúng ta vào chỗ chết.
Lạc Nam bất đắc dĩ, hắn có nằm mộng cũng không nghĩ đến dưới lòng đất Sinh Tử Nhất Tộc lại ẩn chứa bí mật kinh khủng như vậy.