Bản xem trước công khai.
Bên ngoài địa bàn của Nam Thiên Môn...
Áo choàng đen tung bay, mặt nạ bạc âm u lạnh lẽo, cường giả Thiên Lệnh Giáo tập hợp, uy thế kinh hồn, sát khí lẫm nhiên phong toả bốn phía không gian.
Thiên Lệnh Giáo Chủ - Thiên Khuyết chắp tay đứng đầu, ánh mắt đảo qua kết giới khổng lồ do Nam Thiên Môn tạo thành, khoé môi nở nụ cười bí hiểm: Đúng như dự kiến...
Nam Thiên Tố vì e ngại trận đánh sẽ làm tổn hại địa bàn nên đã hạ lệnh cho Nam Thiên Môn phóng xuất kết giới, trận đánh sẽ diễn ra ở bên ngoài.
Như thế này, Thiên Lệnh Giáo sẽ không sợ ưu thế sân nhà có Đại Trận bao phủ của đối thủ, đồng thời Chí Bảo mạnh nhất là Nam Thiên Môn cũng phải tập trung duy trì kết giới nên không thể tham chiến.
Điều khiến toàn bộ Kiếm Châu phẫn nộ không phải vì Thiên Lệnh Giáo ngang nhiên tấn công Nam Thiên Môn, mà là vì Thiên Lệnh Giáo vậy mà đã thần không biết quỷ không hay bố trí Truyền Tống Trận ở Kiếm Châu từ bao giờ, đồng thời thông qua Truyền Tống Trận này từ Nam Vực tiến thẳng vào Kiếm Châu.
Phải biết rằng biên giới giữa Kiếm Châu và Nam Vực là do hai thế lực Nam Thiên Môn cùng Phục Kiếm Thành trấn thủ, Thiên Lệnh Giáo vậy mà có thể trực tiếp truyền tống tiến vào chứ không đi qua bất kỳ thế lực nào, việc này làm tu sĩ Kiếm Châu vô cùng bất an.
Nếu như năm đó khi Kiếm Châu và Nam Vực đại chiến có một Truyền Tống Trận như thế tồn tại, e rằng hậu phương của Kiếm Châu đã sớm bị san bằng mất rồi.
Từ đó suy ra, Truyền Tống Trận của Thiên Lệnh Giáo chỉ mới bố trí trong thời gian sau này mà thôi, là ai trợ giúp bọn hắn? Kiếm Châu xuất hiện nội gián của Nam Vực à?
Mặc cho thế nhân suy đoán, Thiên Lệnh Giáo không bận tâm, ánh mắt cả đám từ đầu đến cuối vẫn nhìn về Nam Thiên Môn, nơi đang có không ít khí tức phá không xuất hiện.