Bản xem trước công khai.
Lạc Nam thần thanh khí sảng ôm lấy Yên Thê rời khỏi nơi nghỉ dưỡng đến nghị sự phòng...
Bất quá xuyên suốt quảng đường, hắn phát hiện các nữ đệ tử hôm nay dùng ánh mắt cực kỳ quỷ dị xem lấy mình.
Có oán giận, có thẹn thùng, có xấu hổ, cũng có chờ mong...
Cái quỷ gì thế? Ta đã làm gì à? Lạc Nam ngờ vực không rõ.
Chắc là các đệ tử thấy chúng ta thân thiết nên mới như thế. Yên Thê nhoẻn miệng cười, như chim non nép sát vào người hắn.
Có lẽ là vậy.
Lạc Nam gật gù, bất quá hắn không phải người e ngại có cử chỉ thân mật với nữ nhân của mình ở chốn đông người, Yên Thê đã là nữ nhân của hắn, cùng hắn luyện thành Long Tiên Thánh Điển, nàng đã là một người quan trọng không thể thiếu trong cuộc đời hắn.
Cũng không suy nghĩ nhiều, nắm tay Yên Thê đẩy cửa nghị sự phòng tiến vào.
Trong nháy mắt, Lạc Nam cảm nhận được bầu không khí âm trầm và lạnh lẽo.
Âm thầm rùng mình, trong lòng dâng lên dự cảm bất thường, Lạc Nam đảo mắt nhìn qua các vị cao tầng của Đông Hoa Cung.