Bản xem trước công khai.
Nhìn Ái Tâm một mặt còn đang ngơ ngác, biểu cảm khó tin nhìn mình, Lạc Nam tạm gác Huyết Mạch sang một bên, ho khan hỏi: Phụ thân nàng có bao nhiêu thê thiếp?
Ái Tâm lườm liếc nhìn hắn, vô thức trả lời: Ba người, ngoại trừ mẫu thân ta còn có hai dì.
Lạc Nam sắc mặt giật, vốn tưởng một tu sĩ Luyện Hư Viên Mãn lại có địa vị như Ái Chấn phải thê thiếp thành đàn mới đúng, nào ngờ chỉ có 3 vị phu nhân.
Bất quá hắn vẫn da mặt dày nói: Đó là nhạc phụ đại nhân ông ấy chỉ tìm được 3 chân ái của đời mìnhmà nàng cũng biết rồi đó, chân ái của đời ta hơi bị nhiều một chút haha.
Nhìn vẻ mặt đáng ghét của tên này, Ái Tâm giận đến nghiến răng, bầu không khí lãng mạn trước đó hoàn toàn biến mất.
Ai là nhạc phụ chàng? Đừng nhận vơ Ái Tâm hừ lạnh một tiếng, vốn nàng đợi trời vào đêm mới lẻn lên này cùng hắn, hy vọng bồi đắp một chút tình cảm đấy, nào ngờ.
Đương nhiên là phụ thân nàng? Còn ai vào đây nữa? Lạc Nam thản nhiên cười, nàng đã vào tròng đừng mong thoát khỏi.
Đừng nằm mơ!
Thiếp chỉ biết Luyện Khí, không đủ tâm trí để tranh giành tình nhân Ái Tâm phi một tiếng, nàng ghét nhất là người một nhà vì muốn tranh sủng mà luôn rắp tăm làm hại lẫn nhau, đó là đạo lý mà mẫu thân dạy dỗ từ nhỏ.
Mẫu thân nói rằng một nam nhân có quá nhiều nữ nhân, thì nữ nhân của hắn suốt ngày phải tìm cách hãm hại đối thủ để tranh giành sủng ái, nàng rất không thích như vậy.