Bản xem trước công khai.
Nguyên Khí cũng khá nồng đấy.
Lạc Nam nhảy khỏi Đông Hoa Cung, cảm nhận mật độ nguyên khí trong thiên địa xung quanh, trong lòng đưa ra đánh giá.
Bởi vì yêu cầu Tiểu Hoa đưa đến nơi vắng vẻ một chút tránh rơi vào địa bàn của các đại thế lực, Lạc Nam được thả xuống ngoài rìa một khu rừng rậm nguyên thủy.
Đảo mắt quan sát một vòng, đây có lẽ là một khu rừng hoang, vạn dặm xung quanh không có bất kỳ dấu hiệu của thế lực nào tọa lạc.
Một nơi hoang vu đã có được Nguyên Khí nồng đậm như thế, vậy những phong thủy bảo địanơi các đại thế lực tọa lạc sẽ càng khủng khiếp hơn.
Trung tâm Tây Châu, nơi này cũng cực kỳ rộng lớn, là địa phương tụ hợp nhiều thế lực đỉnh cấp nhất Tây Châu.
Ngoài mục tiêu Đỉnh Lôi Chí Quốc của Huyền Lôi Đế Tôn lần này, trung tâm Tây Châu còn là địa bàn của Vạn Linh Tộc và Thất Thập Tông, đây đều là những thế lực mà Lạc Nam muốn đến một chuyến với mục đích khác nhau, bất quá hiện tại chưa phải thời điểm thích hợp.
Ngược lại với đó, Tu La Giáo lại không lựa chọn vùng đất trung tâm làm địa bàn, mà lại chọn một nơi hoang vu vắng vẻ như bờ bên kia của Hằng La Đại Hải, Lạc Nam suy đoán có lẽ với thói quen hành sự cẩn trọng và bí mật, Tu La Giáo không muốn ở quá gần với nhiều Chí Tôn Thế Lực như thế, sẽ rất dễ sơ suất bại lộ các loại hành tung.
Vị đạo hữu này, ngươi cũng định vào Vạn Độc Lâm tìm kiếm cơ duyên sao?
Trong lúc Lạc Nam đang suy nghĩ, một thanh âm cười khẽ đã vang lên bên tai.