Bản xem trước công khai.
Bên ngoài Thiên Tượng Chí Tôn đang điều động đại lượng Chiến Trận Sư hóa giải Đại Trận Hộ Cung, bên trong Tuyết Mộng Cung lại là một tình cảnh khác.
Toàn bộ cung điện to lớn lúc này chỉ còn lại hai sư đồ Tuyết Mộng Thiên Nữ và Càn Quân Thánh Đế.
Tuyết Mộng Thiên Nữ tiến vào mật thất, cởi xuống áo choàng rộng thùng thình che đậynháy mắt toàn bộ mật thất sáng rực lên.
Làn da nàng trắng hơn cả Dạ Minh Châu đang khảm trên thành vách, một đầu tóc trắng như tuyết bồng bềnh, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt sắc sảo xanh thẳm màu da trời, chân mày như họa, làn mi cong vút kiêu ngạo, mũi quỳnh cao thẳng, đôi môi trái tim chúm chím hồng nhuận lúc này hơi nhợt nhạt, biểu lộ lại bình tĩnh như mặt giếng cổ tĩnh lặng, vạn năm chưa từng gợn sóng.
Che đậy thân thể đẫy đà là bộ cẩm bào màu trắng bó sát người, bên trên thêu lấy từng bông hoa tuyết xinh đẹp, những đường cong lòi lõm tinh tế, bầu sữa ngạo nhân, bờ mông kiêu hãnh, vòng eo thon gọn săn chắc và đôi chân dài thướt tha, không chỗ nào không đẹp.
Xét về dung mạo, nàng cũng như những tuyệt mỹ giai nhân hàng đầu, nhan sắc luôn đến một mức độ giới hạn nào đó rồi thôi, không thể tiến thêm được nữanhưng ở các mỹ nhân luôn có những thứ đặc biệt hấp dẫn và thu hút, chính là khí chất, phong thái tạo ra sự độc nhất vô nhị của các nàng.
Nữ nhân có khí chất, có phong tháimỗi một cái nâng tay nhấc chân, mỗi một cái nhíu mày, mỗi một nụ cười của các nàng chính là đòn tất công trí mạng vào tâm hồn của nam nhân, khiến chúng sinh điên đảo.
Nhìn lấy Tuyết Mộng Thiên Nữ, ngươi sẽ có cảm giác nàng quá mức bình tĩnh ung dung, quá mức hờ hững đối với vạn vật xung quanh dù rơi vào bất cứ hoàn cảnh nào, ngay cả ở hiện tại khi đại địch vây quanh, nàng vẫn chẳng dao động dù chỉ một tia cảm xúc.
Trước một nữ nhân như thế, ngươi sẽ nhịn không được bị nàng hấp dẫn, muốn khám phá được nàng, muốn được gần gũi nàng hơn, xem thấu nội tâm của nàng.
Càn Quân đứng như trời trồng nhìn sư phụ, chẳng biết vì sao hắn cảm giác nàng như một nữ thần bước ra từ mộng ảo, nàng không đến từ thực tại, nàng tuy gần nhưng lại cách xa vô tận thời không.