Bản xem trước công khai.
Đông Cổ Đấu Trường, nơi mang đến cảm giác hoang sơ cổ lão, ở giữa trung tâm là một sàn giác đấu cực lớn thành hình vòng cung, bốn phương tám hướng xung quanh là tầng lớp khán đài vây quanh, nhìn từ trên xuống như một chảo lửa khổng lồ, sự cuồng nhiệt và mong đợi của hàng triệu tu sĩ vây quanh khiến ngay cả không gian cũng phải run rẩy.
Bên trên một tòa đài cao, nơi có một nhóm cường giả cao tại thượng ngồi ở bảo tọa, có cả nam lẫn nữ, già và trẻ.
Bọn hắn mỗi người không để lộ bất kỳ khí tức nào, nhưng chỉ nhìn phong thái duy ngã độc tôn của từng người, không khó đoán ra tất cả đều là Chí Tôn cường giả, những nhân vật hàng đầu của Đông Vực vào thời điểm này.
Nhưng mà, có một kẻ khiến Lạc Nam gắt gao nhìn chằm, vô thức siết chặt nắm đấm, thân thể run lên, sát cơ trong lòng dâng trào mãnh liệt.
Đó là một gã nam tử trung niên thân mặc áo bào trắng, ngũ quan uy nghiêm, mái tóc cũng thuần một màu trắng như tuyết, nhìn qua rất có phong thái phiêu dật, bệ nghễ chúng sinh.
Mà như cảm nhận được ánh mắt bất thiện của Lạc Nam, nam tử trung niên cũng hơi nhíu mày nhìn xuống.
Đáng tiếc Lạc Nam đã sớm một bước tiến vào Phi Hoa Kiệu, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.
Phu quân, có chuyện gì sao? Chứng kiến vẻ mặt khó coi của hắn, chúng nữ đều quan tâm hỏi.
Lạc Nam hít sâu một hơi giữ bình tĩnh, đưa mắt nhìn Ngọc Phù Dung khẽ hỏi: Ngoài kia có một tên nam tử Chí Tôn, hắn mặc áo trắng, tóc trắngtỷ có nhận biết không?
Ồ, đương nhiên là biết. Ngọc Phù Dung gật đầu hồi đáp: Kẻ đó là một trong những Chí Tôn hàng đầu Đông Vực, tên của hắn là Thiên Tuệ, còn có danh xưng Thiên Tượng Chí Tôn, người đứng đầu Thiên Tượng Cung trong quá khứ.