Bản xem trước công khai.
Thần thanh khí sảng, Lạc Nam cùng Long Khuynh Thành đẩy cửa bước ra.
Long Khuynh Thành phất tay, tòa Tử Long Điện khổng lồ liền được nàng thu phục, biến thành một tiểu cung điện bé nhỏ rơi vào lòng bàn tay của nàng.
Mấy nữ nhân ngư chờ ở bên ngoài đã sớm sốt ruột, nhìn thấy cảnh tượng này liền cả kinh.
Ngư Mộng, Ngư Thanh và Ngư Bích ba vị Nhân Ngư mạnh nhất vội vàng dẫn theo một đám tộc nhân đến trước mặt Long Khuynh Thành quỳ xuống, cung kính gọi nói: Nhân Ngư Tộc gặp qua chủ nhân!
Chuyện gì thế? Long Khuynh Thành chưa hiểu vấn đề.
Tổ tiên có dặn, mạng của Nhân Ngư Tộc của chúng tôi thuộc về người thành công tiếp nhận truyền thừa Tử Long Điện. Ngư Mộng nghiêm mặt nói.
Tuy rằng tu vi của Long Khuynh Thành thấp hơn nàng rất nhiều, nhưng di huấn của tổ tiên không dám làm trái.
Lúc này nếu Long Khuynh Thành ra lệnh tất cả đi chết, Ngư Mộng cũng không hề nhíu mày.
Phu quân, ngươi tính sao đây? Long Khuynh Thành không biết phải ứng phó thế nào, liền nhìn sang Lạc Nam trưng cầu ý kiến.
Lạc Nam vuốt cằm, bản thân hắn cũng chưa nghĩ ra nên an trí Nhân Ngư Tộc này như thế nào.