Bản xem trước công khai.
Hướng theo ánh mắt của Lạc Nam, các nhân vật có mặt ở hiện trường đều giật mình kinh hô: Nhàn Văn Đạo Sĩ của Kiếm Đan Sơn Trang?
Nhàn Văn Đạo Sĩ cũng là nhân vật có tên tuổi ở Kiếm Châu, là đại trưởng lão của Chí Tôn Thế Lực.
Nhưng đó là khi so với người khác, còn nếu khi đặt cùng một vị Đại Hộ Pháp của Nam Thiên Môn như Lạc Nam thì thân phận của Nhàn Văn Đạo Sĩ chẳng tính là gì, chênh lệch giữa đôi bên rất lớn.
Vậy mà Lạc Nam chẳng để ý đến vấn đề thân phận, ở tại Đúc Kiếm Đại Hội đúc ra thanh kiếm tốt nhất, cao quý nhất tặng cho Nhàn Văn Đạo Sĩ, chứng minh một điều hắn là một đại trượng phu chân chính, kết bạn không phân sang hènvà hiển nhiên đây cũng là vinh hạnh to lớn của Nhàn Văn Đạo Sĩ.
Dáng vẻ trầm ổn bình thường hoàn toàn biến mất, lúc này bộ xương già của Nhàn Văn Đạo Sĩ đang run rẩy vì kích động, hốc mắt phím hồng cho thấy tâm trạng của hắn.
Trước vạn chúng chú mục, trước vô số ánh mắt ghen ghét, ngưỡng mộ hay thán phục, Lạc Nam cười hạ mình rơi xuống trước mặt Nhàn Văn, đưa tay vỗ vai lão ta: Giữ đúng lời hứa, kiếm này đưa cho đạo sĩ ngươi.
Nhàn Văn Đạo Sĩ thật sâu nhìn Lạc Nam, bờ môi run, cuối cùng chỉ phát ra một chữ: Hảo!
Lão ta đã tưởng tượng ra được kiếm mà Lạc Nam muốn đưa cho mình chắc chắn không đơn giản, nhưng không hề nghĩ đến nó lại bất phàm đến mức độ này, có thể áp đảo quần kiếm, triệu hoán cửu đạo kiếp lôi, vấn đỉnh Đúc Kiếm Đại Hội.
Có thể nói ở tình cảnh hiện tại, ngay cả Chí Tôn cũng muốn sở hữu thanh kiếm như thế này, vô vàn Kiếm Tu đều thèm nhỏ dãi, nhưng nó lại được giành cho mình.
Cuộc đời bần đạo vinh hạnh nhất là được kết giao cùng Lạc tiểu hữu. Nhàn Văn Đạo Sĩ tiếp nhận kiếm vào tay, trịnh trọng nói rằng.