Bản xem trước công khai.
Thời gian nhẹ trôi, năm năm cứ thế mà qua.
Khoảng thời gian này Lạc Nam rảnh rỗi giúp thế lực của mình phát triển trong yên bình, từ sau khi Liệt Lôi Chí Tôn mang theo Triệu Lăng Tà đến quấy rối cho đến thời điểm hiện tại, không còn kẻ đui mù nào dám công khai nhắm vào Thanh Long Khu của hắn.
Nguyên nhân không phải vì Triệu Lăng Tà chết thảm, mà bởi vì sau đó không lâu, có người phát hiện thủ cấp của Liệt Lôi Chí Tôn treo lơ lửng trên nhánh cây tại một khu rừng hoang vắng, thi thể thì rơi dưới đất, trở thành miếng mồi của đám động vật cấp thấp ưa thích ăn xác thối cấu rỉa.
Một vị Chí Tôn chết không có chỗ chôn, hơn nữa còn là lão quái vật đã sống từ thời đại của Diệt Tâm Chí Tôn cho đến nay không thể nghi ngờ gây nên kinh động khắp Kiếm Châu.
Mặc dù không biết Liệt Lôi Chí Tôn chết vào tay người nào, nhưng liên tưởng đến hành vi tìm đến Thanh Long Khu gây sự trước đó của hắn, chỉ cần không phải kẻ ngu xuẩn đều hiểu rằng chuyện này chắc chắn có liên quan đến Nam Thiên Môn.
Không thể nghi ngờ Nam Thiên Môn muốn giết gà dọa khỉ, một vị Chí Tôn vô thanh vô thức chết thảm đủ để kinh sợ thiên hạ trong thời gian dài, Kiếm Trũng sau đó cũng im hơi lặng tiếng, ngay cả rắm cũng không dám đánh một lần.
Nhân cơ hội đó, Lạc Nam cũng tạm gác ân oán với đám kẻ thù sang một bên, tập trung vào quản lý và phát triển địa bàn.
Như đã biết, Nam Thiên Môn từng là chiến trường lớn nhất giữa Nam Vực và Kiếm Châu, có rất nhiều vị cường giả của hai đại châu lục trong quá khứ từng ngã xuống, những truyền thừa và tài sản của bọn hắn chôn vùi sau khi tử tận, mất tích trong dòng sông lịch sử.
Dựa vào các thông tin Thiên Cơ Lâu cung cấp, Lạc Nam ban hành các loại nhiệm vụ bên trong Long Lệnh Đường, truy tìm hài cốt, khai thác truyền thừa, xây dựng bia mộ cho những vị cường giả đócó Thánh Vương, Thánh Hoàng, Thánh Đế, thậm chí là cả Chí Tôn.
Cũng nhờ như thế, hàng loạt truyền thừa được tìm thấy, hàng loạt tài sản bị chôn vùi được khai thác, những cường giả tưởng như phơi thây vĩnh viễn ở nơi hoang vu, không người hay biết cũng có được chỗ an nghĩ đàng hoàng, vừa mang về thu hoạch, vừa làm được việc công đức.