Bản xem trước công khai.
Ưmnóngto quácơ thể Uyên Nhi như tan thành hai mảnh.
Giai nhân run rẩy sau đợt xâm nhập thô lỗ của Lạc Nam, đối với một ngọc thể vẹn nguyên như nàng mà nói, khi bị thứ hung khí to lớn như vậy đâm vào tận cùng hơi thở trong một khoảnh khắc, là cảm giác mà cả đời của nàng cũng không thể nào quên được.
Lạc Nam thương tiếc ôm lấy nàng âu yếm, đè nén cái cảm giác sướng khoái như điên khi u cốc chật chội phong tỏa và chèn ép tiểu huynh đệ của mình, đặt nó bên trong để nàng dần thích ứng.
Cũng không biết qua bao lâu sau, Kiếm Vô Uyên.
Lạc Nam thỏa mãn thở dài một hơi, kéo nàng đặt lên cơ thể mình ôm lấy.
Kiếm Uyên Nhi như vũng bùn nằm trên người hắn, hai bộ phận tư mật vẫn chặt chẽ không rời.
Nàng nỉ non bên tai hắn: Thì ra chuyện này lại thoải mái đến như thế, biết thế thiếp cùng chàng sớm hơn.
Mê ta rồi sao? Lạc Nam đắc ý véo cái mũi quỳnh của nàng.
Bế thiếp đi tắm! Kiếm Uyên Nhi làm nũng vùi đầu vào lòng hắn: Toàn thân nhơ nhớp hết rồi.
Lạc Nam tuân lệnh, ôm nàng đi xuống dòng suối.