Bản xem trước công khai.
Bờ môi của Thường Nga rất mềm mịn, mát lạnh ôn nhuận dễ chịu cực kỳ, hơi thở the mát từ trong khoang miệng như u lan nơi khuê cốc nhàn nhạt tỏa ra càng khiến Lạc Nam mê say.
Chỉ mới ôm ngọc thể của nàng sau lớp cung trang, ôn nhu hôn lấy bờ môi tuyệt mỹ cũng khiến tiểu huynh đệ của Lạc Nam vừa mới có chút dấu hiệu nghỉ ngơi đã một lần nữa trổi dậy đầy mạnh mẽ.
Từng là mỹ nhân hàng đầu Nhất Thế Vũ Trụ, dung nhan của nàng khiến vô số nam tử si mê, ngay cả nhân vật thiên tài kiệt xuất như Thiên Đế cũng phải vì đó mà điên đảo.
Thế nhưng lúc này đây, sự lạnh lùng và trong trẻo thường thấy của Thường Nga chẳng biết biến đi đâu mất, nàng giống như một thiếu nữ rụt rè được tình lang ôm ấp, đôi tay lúng túng không biết để ở đâu, cũng không biết hôn môi nên chỉ có thể bị động để hắn dẫn dắt.
Lạc Nam chậm rãi để nàng cảm nhận được tình cảm của mình mà không phải gấp rút ham muốn dục vọng, vì vậy sau một hồi lâu hai bờ môi cọ sát, mơn trớn lấy nhau, hắn mưới từ duỗi ra cái đầu lưỡi nóng rực như lửa, từng bước một tiến vào khe hở giữa đôi môi nàng.
Cảm nhận được sự xâm nhập của Lạc Nam, Thường Nga có chút run rẩy lên vì khẩn trương, theo bản năng nàng muốn đóng chặt hàm răng ngọc ngà không để hắn tiến vào, nhưng lại lý trí nghĩ đến người nam nhân này là phu quân do mình chọn, làm sao phải từ chối hắn?
Thế là Thường Nga hít nhẹ một hơi, hé mở khuôn miệng để hắn càng dễ dàng tiếp cận.
Lạc Nam nhận ra tâm ý của giai nhân trong lòng, càng thêm yêu thương và trân trọng, cái lưỡi dịu dàng đảo quanh khoang miệng ướt át của nàng, chạm vào từng chiếc răng ngọc tinh xảo, cuối cùng mới cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương hồng đỏ vẫn còn e thẹn kia.
Ưm.
Thường Nga thở gấp một chút, bầu ngực rõ ràng hơi phập phồng o ép vào lồng ngực vạm vỡ của hắn khi chiếc lưỡi bị chiếm hữu, một hơi thở nóng rực mạnh mẽ và đầy nam tính như đánh sâu vào cơ thể nàng, ánh mắt của nàng hơi mị đi, hương tân ngọc dịch tiết ra đầy ẩm ướt.