Bản xem trước công khai.
Nếu đã không thể sử dụng Truyền Tống Trận, Lạc Nam và Lạc Hà cũng đành ngồi trên Thủy Kiếm của Nhàn Văn Đạo Sĩ ngự không phi hành.
Tốc độ của Thánh Đế Viên Mãn không cần phải nói, dù mang theo Lạc Nam và Lạc Hà cũng không ảnh hưởng quá nhiều, một đường băng qua vô vàn cảnh sắc và địa hình bên dưới, nhìn đến Lạc Nam hoa mắt chóng mặt.
Mà nhờ như vậy, hắn mới có cơ hội đánh giá sự rộng lớn đến mức kinh khủng của Tây Châu, chỉ mới vài tháng thời gian đã băng qua một khu rừng rậm và một dãy cao sơn với diện tích không hề thua kém so với Hằng La Đại Hải.
Cũng may có khí tức Thánh Đế Viên Mãn của Nhàn Văn Đạo Sĩ tỏa ra uy hiếp nên đoạn đường phi hành cực kỳ thuận lợi, cũng không có tồn tại đui mù nào dám nhảy ra chắn đường.
Lạc Nam không thể không cảm thán người có thực lực chính là thoải mái như vậy, nếu đổi lại chỉ có hắn và Lạc Hà đi đường, e rằng đã có không ít phiền phức tìm đến tận cửa.
Bất quá lực lượng của cường giả cũng không phải vô hạn, Nhàn Văn Đạo Sĩ một đường hành tẩu không ngừng, tiêu hao rất lớn, cứ cách một đoạn dài lại phải đem Đế Đan nuốt vào bổ sung Thánh Đế Lực.
Thấy tình cảnh như vậy, Lạc Nam nhịn không được mở miệng hỏi: Đạo sĩ, vì sao không trực tiếp xuyên toa không gian, ta nghĩ Thánh Đế như ngươi đã có thể xé rách không gian đi vào trong đó?
Theo lý thuyết là như vậy Nhàn Văn Đạo Sĩ nghiêm túc nói: Nhưng bên trong không gian lại cực kỳ nguy hiểm, cường độ áp lực tác động là cực lớn khiến chiến lực của Thánh Đế như ta cũng bị suy yếu, những vòng xoáy luân hồi, hư không loạn lưu chằn chịt như mạn nhện, không cẩn thận rơi vào cũng phải thân tử đạo tiêu.
Chưa kể trong không gian vô tận cũng có những chủng tộc kỳ bí hoặc các cá thể cường đại sinh tồn, nếu không may tiến vào địa bàn của bọn chúng, dữ nhiều lành ít.
Vậy nên chỉ có Chí Tôn cường giả chân chính mới tự tin hành tẩu trong không gian, về phần Thánh Đế trở xuốngtrừ khi là sở hữu Không Gian Linh Căn hoặc là chủng tộc đặc biệt nắm giữ Không Gian mới dám mạo hiểm như vậy.