Bản xem trước công khai.
Ninh Vô Song cùng hai nữ toàn thân chấn động, có chút thất thần nhìn lấy thân ảnh một kẻ từ trong không gian hiện ra, hắc ám như làn khói chậm rãi tan biến xung quanh thân thể hắn, lộ ra diện mục tuấn lãng nhưng cũng không kém phần uy vũ.
Tiểu tử thúi này.
Cảm nhận được máu huyết trong người sôi sục, với cảm giác của một người mẹ, Ninh Vô Song liền khẳng định cái tên này là nhi tử của mình, nàng cười mắng một tiếng, hai mắt lại không che giấu được kích động và hơi nước quanh quẩn.
Lạc Nam từ khi sinh ra đến giờ lần đầu tiên rời xa nàng lâu như vậy, tuy thời gian trên dưới mười năm chẳng là gì so với cường giả, nhưng đừng quên phần lớn thời gian Ninh Vô Song ở trong Gia Tốc Trận với các con dâu, cho nên đối với nàng giống như đã trải qua một thời đại.
Không đợi nàng phản ứng, hắn đã chủ động ôm lấy mẫu thân, tham lam rúc đầu vào trong lòng nàng ngửi lấy hương vị quen thuộc.
Mẫu thân, ta nhớ người muốn chết.
Trong ba kiếp người, đây có lẽ là kiếp mà hắn cảm nhận được tình mẫu tử thuần túy nhất, tuy không nói ra nhưng chẳng lẽ hắn không tưởng niệm Ninh Vô Song sao?
Để cái miệng dẻo của ngươi cho các con dâu đi, ta mới không cần nịnh nọt!
Ninh Vô Song vuốt đầu của hắn, nhìn lấy tiểu nhi tử nay đã thành thục trầm ổn hơn, trên mặt đã có nét cương nghị vượt qua thời niên thiếunàng vừa đau lòng vừa tự hào, trong lòng lại càng biết ơn Thiên Cơ Lâu Chủ.
Mẫu tử ôm nhau hồi lâu, Ninh Vô Song đã dở khóc dở cười lên tiếng: Có vô số cặp mắt hình viên đạn đang nhìn ta kìa.