Bản xem trước công khai.
Quý khách quang lâm, không biết ngài lại cần gì?
Chứng kiến Lạc Nam toàn thân che đậy một lần nữa đi vào Trân Bảo Lâu, đám thị nữ ngây ngẩn cả người.
Tại hạ muốn sử dụng Truyền Tống Trận! Lạc Nam thản nhiên nói.
Từ Thú Nhân Thành về đến Càn Nguyên Đế Quốc còn phải băng qua Hằng La Đại Hải và một chặn đường dài, hắn không muốn mất nhiều thời gian, đành phải quay lại sử dụng Truyền Tống Trận của Trân Bảo Lâu.
Thì ra là thếchúng ta lập tức báo với tổng quản. Đám thị nữ chạy đi.
Rất nhanh Hùm Xám lại từ trong một gian phòng bước ra, niềm nở cười nói: Quý khách muốn truyền tống đi đâu?
Đến Càn Quân Đế Quốc. Lạc Nam thẳng thừng đáp.
Có Tam Nhãn Mặt Nạ che đậy, hắn cũng không sợ có người phát hiện thân phận thật sự của mình, truyền tống thẳng về chi nhánh Trân Bảo Lâu ở Càn Quân Đế Quốc là gọn gàng nhất.
Khoảng cách ở Thú Nhân Thành đến Càn Quân Đế Quốc tương đối xa, muốn truyền tống cũng phải hao tốn Hùm Xám đang nói chợt im bặt, sớm chút nữa quên mất người trước mặt là thổ hào, đúng là thói quen mua bán không sửa được.
Quả nhiên chỉ nghe Lạc Nam cười: Nguyên Thạch không thành vấn đề, cứ thu xếp cho ta là được.