Bản xem trước công khai.
Cảm giác hiện tại của Tây Thi rất khó tả.
Nàng từng trải qua những lần trọng thương trong các cuộc chiến cũng rất kiên cường chưa từng nhíu mày dù chỉ một chút, nhưng chẳng biết vì sao hiện tại chỉ vì lớp màn mỏng manh không còn, chút máu đào chảy ra nàng liền hai mắt ngấn lệ, thân thể khẽ run rẩy.
Đặc biệt nhất là khi cái thứ to lớn, ấm nóng và tràn đầy sức mạnh ấy chen vào u cốc nhỏ hẹp của mình, đau đớn và tê dại lan tràn khắp toàn thân khiến nàng ôm chặt lấy thân hắn.
Có lẽ khi nằm ở trong lòng người nam nhân của mình, bất kỳ nữ nhân nào cũng triển lộ ra một mặt mềm yếu, dù cơn đau ấy chẳng là gì so với những lần đau đớn do địch nhân gây ra nhưng nó lại là thời cơ thích hợp để làm nũng.
Quả nhiên Lạc Nam không để nàng thất vọng, hắn dừng lại động tác nơi hạ thân, để côn thịt đang sắp bùng nổ nằm im trong nhục động mềm mại bó sát của nàng không dám động đậy.
Cúi đầu ôn nhu hôn lên từng giọt lệ trên đôi mắt nàng, hôn khắp khuôn mặt nàng một cách yêu chiều, vòng tay ôm lấy nàng vỗ về nói: Có khó chịu lắm không?
Tỷ không Tây Thi lắc đầu nghẹn ngào nói.
Thi tỷ vậy mà trở thành nữ nhân của đệ. Lạc Nam mỉm cười: Có lẽ đây là diễm phúc, cơ duyên và thành tựu lớn nhất mà đệ thu được ở Bách Thú Vũ Trụ này, so với có được mỹ nhânngôi vị Ngự Thú Minh Chủ chẳng đáng là gì cả.
Tây Thi nín khóc mỉm cười, nụ cười lúc này càng kiều diễm không thể tả hết, vòng tay ôm chặt lấy hắn, hai người lại trao nhau nụ hôn ngọt ngào.
Bạch Long ở bên cạnh âm thầm bĩu môi: Tên này miệng bôi mật sao? Chẳng trách nhiều nữ nhân bị hắn dụ đến thần hồn điên đảo.