Bản xem trước công khai.
Lần này lỗ lớn.
Bởi vì sợ Hải Long Lão Tổ truy đuổi nên Lạc Nam cũng không dám quay đầu nhìn lại, chỉ cắm đầu chạy băng về phía dãy núi, Tốc Biến sử dụng liên tục.
Tổn thất một thủ đoạn bảo mệnh cấp Chí Tôn, lại còn một tấm phù chú có thể ngăn Chí Tôn trong một hơi thởcó thể nói là chưa thu được gì nhưng đã thua lỗ rồi.
Nhưng mà ở khoảnh khắc Thủy Triều Tịch và Nhân Ngư Tộc chênh dưới đồng lòng không khuất phục trước cường quyền của Hải Long Cung đã đánh động vào nơi sâu sa trong lòng hắn.
Giây phút đó Lạc Nam liên tưởng đến hai vị thê tử của mình là Hải Linh Lung cùng Hải U Quỳnh, Nhân Ngư Tộc của các nàng ở Hải Châu Đại Lục cũng bị hủy diệt chỉ còn hai người, phải trốn vào bụng Côn Minh Nguyệt sinh tồn để giữ mạng.
Hắn không muốn thảm kịch như vậy lập lại trước mắt mình, tuy không đủ sức bảo vệ tất cả tộc nhân của Nhân Ngư Tộc, nhưng ít nhất hắn đã cứu thành công người mà toàn bộ Nhân Ngư Tộc đều sẳn sàng hy sinh và gửi gắm hy vọng.
Lạc Nam tin rằng nếu Hải Linh Lung và Hải U Quỳnh biết chuyện, các nàng sẽ tự hào về quyết định ngày hôm nay của hắn.
Đương nhiên Lạc Nam cũng muốn thu lợi tức, chờ Thủy Triều Tịch khôi phục, kém nhất hắn cũng phải đòi nàng dạy cho Hải Linh Lung và Hải U Quỳnh cấm thuật Thánh Ca Tế Hồn Luyện Ngục, đây là thủ đoạn bảo mệnh quan trọng a.
Nếu lần này truy sát Thủy Triều Tịch không phải là hai tên Trưởng Lão mà chỉ có một tên, phương bại trận chắc chắn là Thánh Long Cung trước Thánh Ca Tế Hồn Luyện Ngục.
Cảm giác tử vong và uy áp mà Hải Long Lão Tổ mang đến đã biến mất, Lạc Nam lúc này mới an tâm quay đầu nhìn về mặt biển.