Bản xem trước công khai.
Giữa Hằng La Đại Hải mênh mông, nơi được xem là thử thách cự đại của những cường giả muốn băng qua nó, nguy hiểm tràn đầy lại có một đôi nam nữ đứng ôm hôn dưới ánh chiều tà trên mặt biển, cảnh tượng có phần thơ mộng nhưng cũng tương đương quái dị.
Càng quái hơn là khi bàn tay của người nam nhân theo thói quen tìm đến địa phương vừa đàn hồi vừa mềm mại và to lớn trước ngực nữ nhân nắn bóp, nữ nhân toàn thân như bị điện giật, lập tức hung ác cắn đầu lưỡi của hắn.
Nàng là chó sao? Lạc Nam cảm giác được lưỡi của mình chảy máu liền trừng mắt nhìn Quân Tư Tình.
Tay của ngươi đặt ở đâu đó? Quân Tư Tình liếc xéo hắn.
Ở chỗ tuyệt vời nhất thế giới. Lạc Nam dẻo miệng, còn cố ý nhào nặn them vài lần, xúc cảm thật sự tuyệt vời, cả bàn tay của hắn đều đầy ắp thịt.
Đáng giận! Quân Tư Tình đỏ bừng cả mặt vung tay đánh hắn, bất quá cũng không có ý định đẩy hắn ra.
Lạc Nam cười hắc chụp lấy bàn tay mềm mại của nàng, cúi đầu hôn xuống, vươn ra cái lưỡi liếm láp từng ngón tay ngọc.
Đừng làm rộn. Quân Tư Tình nhịn không được thở gấp, máu huyết Sắc Quỷ trong người có dấu hiệu sôi lên.
Lạc Nam đang muốn tiếp tục tiến xa hơn, chợt từ Xích Nha Hắc Ám phát hiện có một đám chó săn của Bạch Giao Thiên đến gần, hắn âm thầm bất mãn, vội vàng ôm lấy Quân Tư Tình dịch chuyển rời đi.
Mà nàng cũng vì biến cố nhỏ như vậy mà khôi phục tỉnh táo, dùng sức đem hắn đẩy ra, chỉnh sửa lại phần áo lộn xộn, cắn cánh môi anh đào thầm thì: Ta còn chưa chuẩn bị tâm lý.