Bản xem trước công khai.
Lạc Nam cố tình biểu lộ tức giận, gằn từng chữ một đầy vẻ uy hiếp: Uổng cho danh tiếng thông minh tuyệt đỉnh, ta thấy Giao Linh Công Chúa chỉ là tiểu nữ nhân ngây thơchưa nói những lời của nàng chỉ là suy luận cá nhân mà chẳng có chút chứng cứ nào, cho dù đúng là sự thậtthì ở trong Thiên Cơ Lâu này bổn Lâu Chủ có thể khiến nàng im lặng vĩnh viễn!
Nào ngờ Giao Linh không chút lo sợ, ngược lại khí định thần nhàn chớp đôi mắt đẹp cười tủm tỉm: Giao Linh thân là tiểu nữ nhi yếu đuối lại dám một thân một mình đi vào Thiên Cơ Lâu, chẳng lẽ Lâu Chủ đường đường là tiền bối lại đi khi dễ tiểu bối như ta hay sao?
Huống hồ đúng là Giao Linh không đủ bằng chứng để kết luận những suy đoán của mình là sự thật, nhưng Giao Linh có một thứ rất lợi hại.
Thứ gì? Lạc Nam nhíu mày.
Trực giác của nữ nhân, những nữ nhân chúng ta rất tin tưởng vào trực giác của chính mình.
Giao Linh tự tin nhìn hắn: Chi bằng đánh cược một phen, Giao Linh sẽ điều động năm vị Trưởng Lão Thánh Hoàng ngăn cản bên ngoài hòn đảo quấy rối Thiên Cơ Lâu làm ăn, nếu Lâu Chủ thật sự không bị hạn chế như lời ta nói, ngươi có thể đích thân bắt giữ bọn họ.
Đến khi đó Giao Linh sẽ tự nhận sai, chủ động đến Thiên Cơ Lâu bồi tội, làm tiểu nha hoàn cho Lâu Chủ cũng được.
Hừ, cứ cho rằng lời của nàng là đúng, bổn Lâu Chủ bị quy tắc thiên cơ phản phệ nên cần thời gian khôi phục trong giai đoạn này, không thể động thủ ở bên ngoài Thiên Cơ Lâu, phải tạm thời ẩn nhẫn Lạc Nam hung tợn nhìn nàng: Nhưng nàng không sợ ngày ta khôi phục sẽ tìm nàng tính sổ?
Trả thù thế lực của nàng khi dám uy hiếp ta hay sao?
Đương nhiên là sợ, vì thế Giao Linh đến đây với thiện chí mà không phải để kết thù Giao Linh đứng lên ra vẻ nhu nhược đáng thương nói: Chỉ cần Lâu Chủ hứa hẹn đừng tiết lộ bất cứ tin tức nào liên quan đến Giao Linh và thế lực sau lưng ta cho người ngoài, như vậy xem như chúng ta sẽ nợ một ân tình của Lâu Chủ.