Bản xem trước công khai.
Tiểu tử ngươi không đùa chứ? Lôi Kiêu quái dị nhìn lấy Lạc Nam, ngay cả các vị trưởng lão Lạc Gia cũng cảm thấy choáng váng.
Lời vừa rồi nghe thì rất hùng hồn dữ dội, nhưng vấn đề người nói câu đó phải là ai mới được.
Nếu đó là một vị thiên chi kiêu tử, thiên phú ngút trời nói ra có lẽ sẽ khiến người khác nhiệt huyết sôi trào, cảm thấy thật sự đáng tin cậy.
Nhưng lúc này lại do một tên nổi tiếng phá gia chi tử, mới 16 tuổi đầu đã biết lăn lộn chốn phấn son của một đám kỷ nữ, thiên phú lại càng không có gì đáng để khen ngợi nói ra thì thật sự có vấn đề.
Đương nhiên lời ta nói là thật, Lôi thúc cứ chờ xem là được! Lạc Nam vỗ ngực ra vẻ tự tin.
Đối với những chuyện khác hắn có thể không để tâm, nhưng riêng vấn đề danh dự của một nam nhân, của một gia tộc thì không thể đùa được.
Nếu để người trong thiên hạ biết Tiểu Thiếu Chủ Lạc Gia bị nhà vị hôn thê đến từ hôn trong bất lực, thử hổi ngày sau làm sao ngẩng cao đầu?
Bất quá Lạc Nam vẫn là cực kỳ lý trí, Chí Tôn Cấp Thế Lực tạm thời không phải thứ mà hắn có thể chống lại, chỉ đành dùng kế hoãn binh để mình có thêm thời gian phát triển.
Dù sao thì hôn ước định ra nhưng cũng không có cụ thể thời gian phải thực hiện, bây giờ không cưới được thì tương lai sẽ cưới, mang tiểu béo ú về Lạc Gia làm con dâu theo đúng tâm nguyện của phụ thân quá cố.
Haha tốt lắm Lôi Kiêu thấy hắn biểu lộ tự tin cũng hài lòng cười, đưa tay vỗ vai hắn khích lệ: Ta vẫn luôn tin tưởng Lạc Gia không có phế vật, dù thiên phú không tốt nhưng cũng có thể dùng sự khổ luyện để bù đắp trở lại, chỉ cần ý chí và nghị lực đủ mạnh, mọi thứ đều có thể làm được!