Bản xem trước công khai.
Nhìn bóng lưng lão già Hộ Pháp xách theo Thiên Bằng khuất xa, Lạc Nam trong vai Tam Nhãn Thánh Đế thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Móa nó, cũng may Ngân Ảnh Áo Choàng còn có tác dụng mô phỏng khí thế của Thánh Đế cấp cường giả trở xuống, bằng không thật sự khó mà hù dọa địch nhân.
Ăn một quyền trực diện của lão già Hộ Pháp, Lạc Nam dù đã chuẩn bị từ trước kích hoạt Vạn Cổ Bất Hủ Thân vẫn bị đấm xém chút thổ huyết, kinh văn bất hủ phía sau áo choàng toàn bộ ảm đạm, chắc chắn không thể đón nổi quyền thứ hai.
Cũng may lão già Hộ Pháp tin thật hắn là Thánh Đế, không còn dám ngỗ nghịch với hắn.
Lạc Nam bất động thanh sắc nuốt vào ngụm Bất Tử Dịch Thủy đã ngậm sẳn trong miệng khôi phục nội thương, nhàn nhạt quay sang nhìn Lạc Sương, từ trên cao nhìn xuống lấy ra một bình Bất Tử Dịch Thủy ném cho nàng.
Hiện tại hắn đang là Thánh Đế cấp cường giả, phải ra dáng cho giống một chút, huống hồ nếu không giữ khoảng cách với Lạc Sương nói không chừng sẽ bị nàng phát hiện, dù sao nàng là tỷ của hắn, nàng nhận thức hắn từ nhỏ, lại thêm trực giác của nữ nhân rất đáng sợ nên phải cẩn thận đề phòng.
Lạc Sương nhìn bình Bất Tử Dịch Thủy trước mặt mình, cảm giác được khí tức Sinh Mệnh nồng đậm bên trong mà âm thầm rùng mình, tìm khắp Lạc Gia cũng không thể có được một loại tài nguyên trị thương cao cấp như vậy.
Đa tạ tiền bối Lạc Sương cẩn thận nói một tiếng, cố gắng nhịn đau cúi thấp đầu ngậm lấy bình thuốc uống ừng ực.
Bởi vì tay chân của nàng đều đứt gãy, không thể dùng tay như bình thường.
Lạc Nam thấy cảnh này mà trong lòng đau nhói, hận không thể đem lão già Hộ Pháp và tên thanh niên kia lột da rút gân.