Bản xem trước công khai.
Hài tử thật bụ bẫm đáng yêu, có thể cho ta bế một chút hay không? Hoàng Quý Phi niềm nở tươi cười nhìn Lạc Nam trong vòng tay mẫu thân nói: Ta cũng muốn sinh cho Bệ Hạ một đứa bé đáng yêu như vậy.
Trước mặt vô số người, Hoàng Quý Phi muốn bế tiểu hài tử của Lạc Gia, về tình về lý đều không thể từ chối.
Đương nhiên là được! Mẫu thân liền đưa Lạc Nam truyền sang, chỉ là khí tức của nàng đã bắt đầu tỏa ra khóa chặt lấy Hoàng Quý Phi, mà ngay cả tỷ và đại tẩu của hắn cũng theo sát kè bên cạnh.
Hoàng Quý Phi dường như không phát hiện mình bị đề phòng, vẫn vui vẻ bế lấy Lạc Nam.
Mà khi vừa chứng kiến đôi mắt của hắn, đồng tử của nàng có chút co lại, sau đó lại tỏ ra thương tiếc nói: Đứa nhỏ đáng thương, ta nhất định sẽ bẩm báo với Bệ Hạ mời Luyện Đan Sư giỏi nhất trong cung để trị khỏi đôi mắt của hắn.
Trong lúc nói chuyện, nàng còn chậm rãi đặt tay lên lưng Lạc Nam, điều tra trạng thái tu vi của hắn.
Phát hiện đứa trẻ này như con của một nhân loại bình thường, không hề có dao động lực lượng trong cơ thể, cũng chẳng có chút Linh Căn hay thiên phú nào, Hoàng Quý Phi trong lòng khó tin, âm thầm suy nghĩ: Chẳng lẽ Lạc Gia dùng kế thay mận đổi đào, dùng đứa trẻ giả để lừa gạt ta, đứa trẻ thật sự đã bị bọn họ che giấu mất?
Nàng không tin nhi tử của vị Đại Tướng Quân kia sẽ là một phế vật như vậy.
Mà lúc này những người hầu kẻ hạ đi cùng với Hoàng Quý Phi cũng đã phát hiện ra sự bất thường, cả đám nhao biểu lộ không dám tin tưởng.
Phải biết rằng ở Nguyên Giới này, chỉ cần là con của tu sĩ sẽ có được ưu thế cực lớn.