Bản xem trước công khai.
Nụ hôn tưởng chừng kéo dài hàng thập kỷ nhưng không, Tiêu Thanh Tuyền cảm thấy cái lưỡi nhỏ của mình sắp bị nút đến sưng rồi, vội vàng dùng răng ngọc cắn vào cái lưỡi đáng ghét đang xâm chiếm miệng nàng.
Ây da.
Lạc Nam đang say sưa nhấm nháp, chợt cơn đau từ đầu lưỡi truyền đến, giật nảy cả mình.
Hì hìcho đáng đời!
Tiêu Thanh Tuyền thấy bộ dáng chật vật của hắn, khúc khích cười, đôi môi của nàng bị hôn đến mức sưng đỏ.
Miệng nàng thật ngọt! Lạc Nam ra vẻ vẫn chưa thỏa mãn chép miệng.
Biến thái! Tiêu Thanh Tuyền gắt giọng, lúc này không khách khí chỉ tay vào một Cung Điện có vườn nhỏ tươi mát: Ta chọn nơi này!
Không tệThanh Tuyền Cung, ứng với tên của nàng Lạc Nam gật gù, ý niệm vừa động lấy ra lệnh bài của Thanh Tuyền Cung cho nàng.
Làm xong tất cả, hắn kéo nàng đến một nhánh cây khổng lồ của Cung Đình Thụ ngồi xuống.
Nơi này rất tuyệt, bất quá có vẻ hơi đơn điệu Tiêu Thanh Tuyền vuốt mái tóc mai, ngắm nhìn quan cảnh Linh Giới Châu nói.