Bản xem trước công khai.
Không biết đã trôi qua bao lâu, Lạc Nam chưa từng có cảm giác bản thân mình mê muội một cách mơ hồ như vậy.
Từng cơn đau nhứt buốt óc từ trong linh hồn vẫn chưa tán đi, bất quá lý trí và nghị lực kiên cường giúp hắn lấy lại được một chút tri giác.
Điều đầu tiên Lạc Nam muốn làm không phải là kiểm tra trạng thái thương thế của mình, mà chính là dùng Hồn Lực để nội thị bên trong đan điền, xem tình huống của chúng nữ ở trong Linh Giới Châu.
Hắn phát hiện tu vi Linh Hồn của mình đã tuột dốc thảm trọng, từ Nhập Hồn Thánh trở về thành một tên Hồn Đế Sơ Kỳ, hiển nhiên việc thi triển và cắt đứt Nghịch Thế Thần Thông đã khiến Linh Hồn của hắn bị thiêu đốt, tu vi suy giảm dữ dội.
Nhưng Lạc Nam cũng không quá để tâm, hắn chỉ thở phào nhẹ nhõm khi mọi thứ bên trong đan điền vẫn còn ổn định.
Các Đại Đỉnh vẫn nguyên vẹn, Hồn Đỉnh suy yếu đột ngột khiến Hồn Nguyệt Ánh tạm thời lâm vào hôn mê, chúng nữ ở các đỉnh khác vẫn bình thường, tu vi Nhập Thánh không hề thay đổi.
Điều quan trọng là Linh Giới Châu vẫn bình an vô sự, chúng nữ ở bên trong đang tụ tập lo lắng về tình huống của hắn.
Lạc Nam liền dùng ý niệm truyền âm báo bình an với các nàng, chúng nữ nghe vậy cũng lấy lại tươi cười, chỉ cần nam nhân này vẫn còn, dù mất hết tất cả những thứ khác thì các nàng cũng cam tâm tình nguyện.
Bởi vì Thủy Trung Lao Nguyệt tác động đến hắn và bao gồm tất cả những thứ bên trong cơ thể hắn, cho nên ngoài trừ Lạc Nam thì chúng nữ cũng sẽ bị thế gian quên lãng như chưa từng tồn tại.
Và đương nhiên các nàng sẽ không quên mất hắn như những người ở ngoài phạm vi miệng giếng.