Bản xem trước công khai.
Nhìn vẻ mặt phong tình vạn chủng, ẩn trong nét lạnh lùng là vô hạn quyến rũ của Thủy Nương Khanh, Lạc Nam thỏa mãn mỉm cười, vươn tay ôm lấy nàng.
Nhìn đôi môi màu tím còn động lại một dòng chảy nhỏ màu trắng, hắn lấy tay ôn nhu lau đi.
Có thể giải Phong Ấn cho ta được rồi chứ?
Thủy Nương Khanh cũng không thể thiếu văn hóa đem chất lỏng còn lại trong miệng nhổ ra ngoài, chỉ có thể gắng gượng nuốt xuống, lườm hắn chằm hỏi.
Nàng quá tuyệt, ta say mê chết mất! Lạc Nam đắm đuối ngắm nhìn vẻ đẹp tuyệt trần, lẩm bẩm nói.
Đừng được nước làm tới! Thủy Nương Khanh giận dữ, bàn tay đem đồ chơi bóp chặt.
A, nhẹ nhàng một chút! Nó hỏng mất sau này nàng hối hận Lạc Nam giật thót người la oai oái.
Hừ, liên quan gì tới ta? Thủy Nương Khanh gương mặt đỏ ửng, hừ một tiếng.
Được rồi, được rồinàng ngồi xếp bằng, ta giải phong ấn Lạc Nam cười khổ nhận thua.
Thủy Nương Khanh liếc xéo hắn, lúc này mới khoanh chân ngồiđưa tấm lưng trắng nõn nà có Phong Ấn về phía hắn.