Bản xem trước công khai.
Ngươi.
Thủy Nương Khanh nhìn bộ dạng vô lại của tên này, vậy mà thản nhiên uống cốc trà của mình còn mở miệng khen ngon, nàng tức giận nghiến răng, bất quá trong trường hợp này cũng không thể đòi lại Cốc tiếp tục uống, đành bưng lấy Cốc trà vốn dành cho hắn uống một ngụm.
Khanh khách!
Dì Hoa cười đến cả người rung rẩy, nàng chưa từng thấy nữ nhi của mình ăn thiệt thòi như vậyđổi lại là người khác có lẽ Thủy Nương Khanh đã sớm bạo tẩu rồi, nhưng Lạc Nam vừa là khách vừa là ân nhân, chỉ có thể nhẫn nhịn đến gương mặt đỏ bừng.
Lạc Nam biết cứ tiếp tục như vậy sẽ rất lúng túng, đành phải chuyển chủ đề hỏi: Không biết Thủy tiểu thư xử lý Thủy Mặc thế nào?
Thủy Nương Khanh dù gì cũng là Luyện Hư Cường giả, tâm cảnh rất mạnh, sau vài phút tức giận cũng trở lại bình thường, thản nhiên nói: Sau khi Phái Chủ và các vị trưởng lão thương lượng, Thủy Mặc tuy có tội nhưng vẫn có công vận chuyển lượng tài nguyên lớn về cho môn phái, vì thế chỉ cắt đứt tài nguyên tu luyện trong một năm của hắn đồng thời buộc phải trở về Bách Linh Học Phủ nghiêm túc học tập, trong vòng ba tháng không được rời khỏi.
Nhắc đến người đệ này, Thủy Nương Khanh cũng bất đắc dĩ, từ nhỏ Thủy Mặc luôn xem nàng là thần tượng, mọi chuyện hắn làm đều muốn được nàng công nhận, lần này cũng vậy.
Thủy Nương Khanh đối với chức vị Phái Chủ cũng không có hứng thú, cái nàng hướng tới là cường giả đỉnh cao tiêu dao tự tại, ý chí chiến đấu không hề kém đấng mày râu, luôn dốc hết tâm huyết muốn bồi dưỡng Thủy Mặc làm người thừa kế, vì thế mới nghiêm khắc với hắn như vậycó người làm tỷ nào lại chán ghét đệ của mình cơ chứ?
Tỷ, Lạc Nam đại ca mặc dù tu vi còn thấp, nhưng thiên phú và chiến lực tuyệt đối khủng bố nhất mà ta từng thấy, ngươi không thể bỏ lở a.
Nhớ lại lời nói nghiêm túc của Thủy Mặc trước khi rời đi, Thủy Nương Khanh trong lòng gắt một tiếngtiểu tử này sợ ta ế sao? Nam nhân theo đuổi ta dù xếp hàng thành vòng trên toàn bộ Hồng Đảo cũng không đủ diện tích đấy.