Bản xem trước công khai.
Vừa tiến vào trong Linh Giới Châu, gò má của Long Khuynh Thành đã đỏ thẳm, nhịp tim đập lên thình.
Thông minh như nàng đương nhiên đã đoán được điều gì sắp sẽ phát sinh, vừa thẹn thùng lại mang theo một chút mong chờ.
Hít sâu một hơi giữ bình tĩnh, nàng cắn cánh môi nói: Quàquà bất ngờ gì vậy chàng?
Chính là thứ này! Lạc Nam nhếch miệng, lấy ra một đồ vật to tròn ẩn chứa áp bách uy nghiêm cao quý.
A Long Khuynh Thành kinh hô thành tiếng, đôi mắt đẹp trợn to lên, không dám tin lắp bắp: Khí thế nàylà Long Châunhưng sao lại mạnh quá!
Nàng cảm giác huyết mạch trong cơ thể mình sôi lên sùng sục, sinh ra cảm giác kính nể như gặp phải khí tức của tiền bối đức cao vọng trọng bên trong Long Tộc.
Hiển nhiên chủ nhân của viên Long Châu này chắc chắn là cường giả vượt qua những người mà nàng từng nhận biết.
Đây là một viên Thánh Long Châu do một vị trưởng bối của nàng lưu lại cho ta! Lạc Nam mỉm cười nói.
Trưởng bối của thiếp sao? Long Khuynh Thành thật sự kinh ngạc.
Không sai! Lạc Nam gật đầu xác nhận.