Bản xem trước công khai.
Không được.
Nhận ra hạ thể của mình trở nên trần trụi, chỉ còn lại cái quần lót nhỏ nhắn che phủ, Phiêu Tử Hàm sắc mặt đỏ lên như trái đào chín ướt át.
Haha, năm đó nàng chăm sóc ta chu đáo thế nào, hiện tại liền để nàng hưởng thụ Lạc Nam mỉm cười tủm tỉm, chậm rãi cúi đầu.
Ahhh, đại thúc đừng nghịch Phiêu Tử Hàm vô thức rít lên, một cảm giác đã lâu chưa từng xuất hiện ùa về làm nàng mê đắm.
Của nàng thơm, ngon quá Hàm Nhi Lạc Nam tham lam nhấm nháp.
Hiêu Tử Hàm cắn chặt bờ môi, hai mắt lim dim, thỉnh thoảng lại rên lên vô cùng quyến rũ: Ngứasướngvừa ngứa vừa sướng.
Thích không? Lạc Nam cười tủm tỉm hỏi.
Phiêu Tử Hàm thở hổn hển liếc xéo nhìn hắn, toàn thân vô lực lười biếng nói không nên lời.
Hay là ta cũng học theo nàng, mỗi ngày đều dùng nguyên liệu lung tung nấu cháo đút cho nàng, sau đó liếm láp địa phương bên dưới xuyên suốt một tháng? Lạc Nam nháy mắt trêu đùa nói.
Đồ xấu xa! Phiêu Tử Hàm sắc mặt đỏ lên như sắp rỉ máu, bị hắn nhắc lại chuyện cũ trêu chọc thật sự khiến nàng xấu hổ muốn tìm cái lỗ chui vào.