Bản xem trước công khai.
Tại nghị sự đường của Lạc gia.
Lạc gia chín tên trưởng lão, mười tám tên hộ pháp, ba mươi sáu chấp sự đều có mặt tại đây.
Cả đám gương mặt âm trầm đến cực điểm, không dám thở mạnh một tiếng, âm thầm quan sát biểu tình của gia chủ đang ngồi nơi trung tâm.
Lạc Phá Lôi tay cầm Lưu Ảnh Ngọc, quan sát toàn bộ quá trình Lạc Anh Bang kéo đến Nương Tử Bang, cùng thái độ gây gắt quyết liệt của Lạc Nam.
Bên trong đôi mắt hắn, lôi đình không ngừng chóp động, khí tức băng hàn tỏa ra khiến toàn bộ không gian bắt đầu băng kết.
Về nói với Lạc Phá Lôi, đừng nói cái ghế Thiếu Chủ hay gia chủ rác rưởi của các ngươi, cho dù cho ta ngồi lên đầu hắn, ta cũng ỉa vào!
Đúng lúc này, bên trong Lưu Ảnh Ngọc phát ra âm thanh càn rở của Lạc Nam.
Tĩnhyên tĩnh đến cực hạn.
Bầu không khí trở nên trầm lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn âm thanh hít thở trầm trọng của Lạc Phá Lôi, cho thấy hắn đang đè nén tức giận đến dường nào.
Ai có thể cho ta biết? Hắn dựa vào đâu nói như vậy? Dựa vào đâu ngạo mạn như vậy? Là ai cho hắn lá gan? Ai làm chỗ dựa cho hắn?