Bản xem trước công khai.
Trước khí thế đằng của hai tôn Phượng Tổ, Lạc Nam chậm rãi gật đầu: Nếu là như vậy, tiếp tục chiến đi!
Lạc Nam nhận ra Tịch Diệt Phượng Tổ cũng chỉ là một tia tàn hồn còn lưu lại, thực lực tương ứng với thời điểm hắn ba vạn tuổi, không hề thua kém so với Thiên Mệnh Phượng Tổ.
Xoẹt!
Hắn vừa dứt lời, Tịch Diệt Phượng Tổ cùng Thiên Mệnh Phượng Tổ đã biến mất ngay tại chỗ.
Gáy!
Một lần nữa xuất hiện, hai tiếng gáy kiệt ngạo bất tuần đã vang vọng thiên không, hóa thành hai tôn phượng hoàng khổng lồ uy mãnh, khí thế như hồng.
Tịch Diệt Phượng Tổ toàn thân bao trùm bởi một màu đen như đáy vực vô tận, ngọn lửa tử vong vờn quanh như ma trơi, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng khuyết nguyệt chìm trong bóng tối.
Song với đó, Thiên Mệnh Phượng Tổ diễm lệ lộng lẫy, mỗi một chiếc lông vũ bên trên cơ thể lấp lánh thất thải hào quang, ngọn lửa sinh mệnh cao quý như vạn hoa nở rộ, từng đóm hoa lửa thê mỹ tung bay.
Nếu không phải Lạc Nam từng chứng kiến bộ dạng ghen tuông chanh chua khó nhìn của nàng, chắc có lẽ cũng bị vẻ bề ngoài của Thiên Mệnh Phượng Tổ mê hoặc.
Hỏa Diễm Phân Thân!