Bản xem trước công khai.
Không được rời khỏi tầm mắt của ta quá ba mét! Lạc Nam nhìn thiếu nữ trước mắt mỉm cười nói.
Hừ, bổn công chúa danh dự đặt lên hàng đầu, đã nói không trốn là sẽ không! Long Khuynh Thành không thèm quay đầu lại đáp, nàng đang bận rộn thưởng thức từng đóa hoa hoang dại và mỹ lệ.
Hai người đang ở một hành tinh hoang sơ, nơi mật độ Tiên Khí rất loãng, không có tu sĩ, không có yêu thúnhưng lại trở thành thiên đường của các động vật cấp thấp như chim cầm tẩu thú, các loại rừng rậm nguyên sinh, tràn ngập khí tức thiên nhiên tươi tốt.
Long Khuynh Thành muốn ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa tâm hồn, Lạc Nam vốn tưởng rằng nàng sẽ đòi đến những nơi náo nhiệt như thành thị hay các tụ điểm giao dịch.
Nào ngờ nàng lại là người yêu thích cảnh vật thiên nhiên, cảm thấy dễ chịu và thư thái khi hòa mình vào rừng núi, chán ghét những nơi sầm uất.
Cũng bởi vì như vậy, Lạc Nam cũng không yêu cầu Long Khuynh Thành phải che giấu dung mạo để tránh có người nhìn thấy, hơn nữa Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn của hắn vẫn luôn mở ra, bất kỳ người nào tiếp cận đều không thể thoát khỏi cảm ứng của hắn.
Long Khuynh Thành tung tăng như tinh linh công chúa, si mê ngắm nhìn từng cành cây ngọn cỏ, lại cực kỳ trân quý những đóa hoa mà không hề hái đidục vọng tích tụ gần đây cũng trở nên lắng đọng.
Cảnh vật nơi này mặc dù rất đẹp nhưng còn lâu mới sánh bằng trong Linh Giới Châu của ta, sao không thấy nàng vui vẻ khi ở trong đó? Lạc Nam khó hiểu lên tiếng hỏi.
Phải biết rằng Linh Giới Châu được hắn cải tạo cực kỳ hoang dã và nên thơ, có đủ cảnh vật hùng vĩ, xinh đẹp, thơ mộng.
Vườn hoa, núi đồi, sông suối, đại dươnglại có rất nhiều động vật dễ thương khả ái cũng được hắn mang vào nuôi dưỡng.