Bản xem trước công khai.
Đứng lên đi, ở Côn Lôn này các ngươi chỉ nên quỳ trước sư phụ ta! Lạc Nam nghiêm mặt nói.
Tuân mệnh Thiếu Chủ!
Bốn vị Địa Đế ngoan ngoãn đứng lên, ánh mắt già nua nhìn về phía Lạc Nam tràn đầy sùng bái, thậm chí ẩn xuất hiện ánh sao.
Lạc Nam nổi cả da gà, một mặt chán ghét khinh bỉ nhìn bốn người, trong lòng thầm mắng một tiếng các ngươi không phải tiểu mỹ nhân bại hoại như Dạ Ly, đừng có dùng ánh mắt đó nhìn ta.
Đi thôi Lạc Nam phất tay.
Chúng thần cáo lui! Thanh Đế cùng Kiếm Đế muốn rời đi, bất chợt có chút nghi ngờ nhìn sang Vô Đế và Minh Đế vẫn còn đứng ở nơi đó.
Còn có chuyện gì sao? Lạc Nam nhìn hai người bọn hắn hỏi.
Àchuyện này Vô Đế cùng Minh Đế liếc mắt nhìn nhau, cùng khom người nói: Thiếu Chủ ban thưởng Công Pháp và Nguyên Thạch quả là ân trọng như sơn, chúng ta hết lòng cảm kích, nhưng vẫn muốn hỏi ý kiến của Thiếu Chủ!
Nói đi! Lạc Nam gật đầu.
Tiểu tử Vô Ưu nhà của thần thiên phú cũng tạm, không biết thần có thể chia sẽ công pháp và nguyên thạch với hắn để cùng tu luyện hay không? Vô Đế cẩn thận từng ti từng tí hỏi, như sợ chọc giận Lạc Nam.