Bản xem trước công khai.
Đại chiến kinh thiên tạm thời qua đi, Lạc Nam mang theo quân đội và huynh đệ dưới trướng trở về Long Tộc, để mặc cho vũ trụ đang chấn động ở phía sau.
Lần này toàn bộ thế nhân đã biết nội tình của Long Tộc, không hổ danh là chủng tộc đứng đầu Tiên Giới, ngay cả đích thân thế lực cự đầu như Săn Ma Điện liên hợp cùng một nhóm Thần Thú Tộc cũng không thể lật đổ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải kiếp này bản thân Lạc Nam chiếm thiên cơ, đoạt Bàn Đào Thụ, chiêu mộ Bạch Hổ, Côn Bằng, Thất Tuyệt Cổ Tộcliên thủ cùng Phượng Hoàng Tộc, hậu quả khó mà lường được.
Mặc dù như vậy, sau khi nghe Sơn Dương Đế báo cáo tình hình thương vong, Lạc Nam cũng nhịn không được run rẩy.
Trong chiến tranh, thương vong là điều khó thể tránh khỏi.
Nhưng quân đội, thuộc hạ của mình chết một lần nhiều đến như vậy, ngay cả Lạc Nam cũng cảm thấy lòng mình đang rỉ máu.
Thấy sắc mặt Lạc Nam ngày càng khó coi, Sơn Dương Đế vội vàng nói thêm: So với chúng ta, địch nhân tổn thất còn thảm trọng hơn, không vài ngàn năm bọn hắn cũng chưa thể khôi phục đến thời kỳ toàn thịnh!
Hừ, mạng của vạn quân địch há bằng một sĩ tốt bên ta? Lạc Nam phân phó nói: Liên hệ với Đan Thần Tháp, ta muốn tất cả Luyện Đan Sư của bọn hắn phải bắt tay vào Luyện Đan, cứu trị những huynh đệ trọng thương chưa lành!
Bởi vì số lượng quân đội bị thương trong đại chiến quá nhiều, Luyện Đan Sư dưới trướng của Lạc Nam đã quá tải, khó lòng cứu trị số lượng lớn trong thời gian ngắn.
Mà người bị thương nặng để càng câu sẽ càng khó khôi phục, cho nên Lạc Nam muốn động vào Đan Thần Tháp, thế lực được xem là Thánh Địa của Luyện Đan Sư để hỗ trợ.