Bản xem trước công khai.
Lời Đại Trưởng Lão vừa dứt, chúng trưởng lão khác cũng đồng loạt gật đầu, ánh mắt có chút bất thiện nhìn lấy Lạc Nam.
Ai cũng biết, Hỏa Phượng tôn sùng sinh mệnh và sự sống, tử vong ở trong suy nghĩ và tín ngưỡng của bọn hắn vốn là một vết nhơ không thể rửa sạch.
Nếu Tiểu chỉ có một loại linh căn là Sinh Mệnh, nàng chắc chắn sẽ được toàn bộ Phượng Hoàng Tộc hoan nghênh, xem là khách quý, thậm chí vì giao hảo với yêu nghiệt như Lạc Nam mà không ngại vô điều kiện chỉ dạy cho nàng chưởng khống sinh mệnh.
Đáng tiếc, Tiểu ngoại trừ Sinh Mệnh Lực còn có Tử Vong Lực, để Tử Vong song hành với Sinh Mệnh đã là một loại khinh nhờn trong mắt Phượng Hoàng Tộc, không đem nàng trục xuất đã là nể tình, làm sao còn chấp nhận dạy dỗ?
Nhận thấy vẻ mặt bất thiện của chúng cường giả Phượng Hoàng, Tiểu có chút ủy khuất kéo tay Lạc Nam, ở Côn Lôn Giới nàng là một tiểu công chúa, nào bị người khác dùng ánh mắt như vậy quan sát?
Lạc Nam an ủi đệ tử, nhìn chúng cường giả Phượng Hoàng Tộc hừ một tiếng: Uổng cho các vị là một đại tộc danh vang Vũ Trụ, sinh tử vốn là quy luật của tạo hóa, mọi thứ thuận theo tự nhiên, hợp với đại đạovì sao tử vong lại bị bài xích như vậy?
Chúng trưởng lão Phượng Hoàng Tộc nghe vậy giận tím mặt, mà Phượng Nghi Nữ Đế lúc này cũng nhìn lấy hắn, chẳng mấy tức giận, ngược lại không nhanh không chậm nói: Mỗi một giống loài, mỗi một chủng tộc, mỗi một cá nhân đều có tín ngưỡng và lý niệm của riêng mình.
Phượng Hoàng Tộc từ cổ chí kim kinh qua bao sóng gió, để có được địa vị như ngày hôm nay công lao đến từ Niết Bàn Thánh Hỏa là điều không thể phủ nhận!
Niết Bàn Thánh Hỏa là ngọn lửa của sự sống, ngọn lửa của sinh mệnh, vừa có thể giúp tộc ta thiêu trụi kẻ thù, lại vừa kẻ thể tự động khôi phục vết thương cho tộc nhân!
Tử Vong Lực là cổ lực lượng trái ngược, tương xung tương khắc với Niết Bàn Thánh Hỏa.