Bản xem trước công khai.
Lãnh Nguyệt Tâm mơ màng tỉnh lại, nhận ra mình vẫn còn nằm trong lòng ngực săn chắc của nam nhân, hắn vậy mà bồi tiếp nàng ngủ một giấc.
Nghĩ đến đây, môi nàng nở nụ cười ngọt ngào.
Tỉnh? Ngủ một giấc thoải mái không? Lạc Nam liếc mắt nhìn lấy nàng, ngón tay gõ cánh mũi nhỏ nhắn cao thẳng.
Trong lòng nhẹ nhõm chưa từng có Lãnh Nguyệt Tâm thỏa mãn vươn vai, bộ ngực đồ sộ gợn sóng chập trùng.
Nhiều năm như vậy, lần đầu tiên nàng cảm giác như mình có thể được làm chính mình, thoát khỏi số phận của một con cờ.
Bất quá, nghĩ đến Lãnh Vận Du hiện tại mang thân thể mình không biết đang chạy loạn ở đâu, Lãnh Nguyệt Tâm lại có chút không an lòng.
Nói đi cũng phải nói lại, Lãnh Vận Du cũng thê thảm giống như nàng, không thể làm chủ được vận mệnh, bị ép phải gả cho nam nhân mình không thích, nên mới phí công lập nên tất cả kế hoạch như vậy, nàng cũng nhờ vậy hiện diện trên thế gian.
Bằng không, trên đời này vốn không có nhân vật Lãnh Nguyệt Tâm.
Như biết được suy nghĩ của nàng, Lạc Nam mỉm cười nói: Mặc y phục vào, ta mang nàng đi gặp một người!
Lãnh Nguyệt Tâm nghe vậy tò mò, bất quá vẫn nhẹ nhàng gật đầu.