Bản xem trước công khai.
Ngươi vì sao nhận biết hắnlại muốn nói chuyện gì về hắn?
Bên trong một lương đình thanh vắng, Tôn Hầu Tử ngồi trên bàn đá, nhìn Hắc Trư ở phía đối diện lên tiếng.
Hắc Trư hai mắt có chút đăm chiêu, bộ dạng hí hửng ngày thường biến đi đâu mất, trầm ngâm ứng tiếng: Hầu ca ngươi cũng đã biết, trận chiến cuối cùng năm đó, ta thân mang trọng thương, phải dùng kế Kim Thiên Thoát Xác, liều lĩnh nhảy vào Hư Không Loạn Lưu, trốn vào một cái Bí Cảnh ngẫu nhiên đang trôi dạt qua hư không, tự phong ấn chính mình để toàn thân lâm vào trạng thái ngủ say, từ đó mới thành công thoát nạn.
Tôn Hầu Tử gật đầu, Bí Cảnh là cách gọi chung của những mảnh vỡ thế giới trôi dạt trong hư không vô định, qua vô số thời đạisố thế giới phá toái vì các trận chiến có rất nhiều, vì thế mảnh vỡ của bọn chúng cũng gần như nhiều không đong đếm được, tạo thành số lượng Bí Cảnh khổng lồ.
Hắc Trư thông minh ẩn mình vào một Bí Cảnh ngẫu nhiên, để nó mang theo chính hắn trôi dạt một cách vô định, còn phong tồn mọi khí tức lâm vào ngủ say.
Đừng nói là kẻ địch, sợ rằng ngay cả huynh đệ thân thiết như Linh Minh Thạch Hầu hắn cũng không thể tìm được tung tích con hàng này trước khi nó thức tỉnh.
Hắc Trư tiếp tục mở miệng: Ta chỉ thức tỉnh cách đây vài năm, vốn định rời khỏi Bí Cảnh, lại phát hiện Bí Cảnh đã vô tình trôi dạt đến một cái Tiểu Tiên Giới, bị đệ tử của rất nhiều thế lực tiến vào thám hiểm!
Hắc, nhưng phần lớn đồ thơm trong Bí Cảnh đã bị ta bòn rút sạch sẽ từ trước rồi!
Hắc Trư cười có chút xấu xa, lại chuyển vì nghiêm túc như bị đa nhân cách: Vốn Trư gia chỉ muốn trêu chọc một chút nữ đệ tử xinh đẹp, sưu tầm một ít quần lót của các nàng.
Hắn chưa dứt lời, Như Ý Kim Cô Bổng đã xuyên thủng lương đình cắm ngay trước mặt, bất kỳ lúc nào cũng có thể nện xuống.