Bản xem trước công khai.
Tầng thứ 60, áp lực của cổ khí thế Luyện Hư Kỳ đem lại, khiến Lạc Nam cũng cảm thấy một tia trầm trọng.
Tứ nữ cắn chặt môi đỏ mọng, mồ hôi chảy dài, gò má nhợt nhạt, bước chân run rẩy.
Lão công, chàng đi trước đi! Chúng thiếp sẽ đuổi kịp Mộc Tử Âm thở dốc lên tiếng.
Nàng biết với khả năng chịu đựng của Lạc Nam, đã sớm có thể tiến xa hơnchẳng qua vì muốn chờ đợi mấy người các nàng, nên mới thả chậm tốc độ.
Đúng vậy, bọn thiếp có thể tự lo, chàng đi trước đi! Lý Trúc Loan cố gắng cười nói, chỉ là gương mặt nàng lúc này cười chẳng khác gì khóc cả.
Hai người Liễu Thi Cầm và Bạch Tố Mai gật mạnh đầu, hiển nhiên chấp nhận ý kiến của các nàng.
Ngốc gì vậy! Phu thê chúng ta cùng đi Lạc Nam lên tiếng mắng chửi, chỉ là trong lòng như được sưởi ấm, càng yêu thương mấy bà vợ mình.
Nhưng mà Tứ nữ cắn môi, đè ép cảm giác khó chịu trong cơ thể, chậm chân bước tiếp.
Không có nhưng gì cả! Đợi đến tầng 69, ta sẽ nghe lời các nàng! Lạc Nam gật đầu nói.
Chúng nữ nhìn nhau, hiểu rõ tính cách của nam nhân nhà mình, không dài dòng nữa, cả đám nắm lấy tay nhau, bước lên từng bậc thang một.