Bản xem trước công khai.
Thông qua Cách Giới Truyền Tống Trận, Lạc Nam vừa mới trở về Làng Nhất Thế, lập tức nghe được tiếng trống hùng hồn đến từ vô tận tinh không kia.
Nhiệt huyết sục sôi, hắn ngẩng cao đầu, chiến ý bừng bên trong tầm mắt: Một tháng.
Thời gian không còn dài, chàng vẫn chuyện luyện hóa các Dị Thuộc Tính còn lại Âu Dương Thương Lan ở bên cạnh trừng mắt nhắc nhở nói.
Lần này ta sẽ luyện sạch! Lạc Nam nghiêm túc gật đầu.
Hai người dắt tay nhau vào Làng.
Áo trắng tung bay, Độc Cô Ngạo Tuyết như tiên tử không nhiễm bụi trần đã đến.
Bốn mắt nhìn nhau, Lạc Nam khóe miệng cong lên, hắn cảm giác được viên cầu nghịch ngợm kia của mình vẫn còn nằm ở nơi thần bí đó.
Độc Cô Ngạo Tuyết rất ngoan, vậy mà thật sự không bỏ nó ra ngoài khi chưa được hắn cho phép.
Cảm giác được ánh mắt khác thường của nam nhân, nàng trong lòng xấu hổ, ngoài mặc ra vẻ bình thản mở miệng: Trở về rồi?
Ừm! Lạc Nam mỉm cười, giang rộng hai tay: Không ôm nam nhân của nàng một cái?