Bản xem trước công khai.
Phía bắc Huyền Châu Đại Lục.
Trong thế giới của tu sĩ, phàm nhân vẫn luôn tồn tại một cách không đáng chú ý, mặc dù số lượng của bọn họ có thể nhiều hơn cả số lượng tu sĩ.
Đơn giản, tu sĩ khó sinh nở hơn phàm nhân, mà trước khi trở thành tu sĩbọn hắn chính là phàm nhân.
Bởi vậy, mặc dù thế giới tu sĩ tàn khốc đấu đá nhau người chết ta sống, nhưng chỉ cần là những kẻ có một chút lòng tự tôn và lương tâm, đương nhiên sẽ không chủ động dùng thân phận tu sĩ đi khi dễ những phàm nhân nhỏ yếu.
Đó cũng là một phần nguyên do mà Tiểu và bà đã rời làng đã nhiều ngày, đi một quảng lộ trình xa xôi nhưng chưa bị tu sĩ nào để mắt đến.
Bà cháu hai người đi qua được vài tòa thành nhỏ nhưng cũng chưa hề dừng lại nghỉ chân, khi quá mệt mỏi cũng chỉ dừng ở ven đường, trời đất làm nhà, tiết kiệm lộ phí ít ỏi.
Bà, có mỏi chân không? Chúng ta lại nghỉ ngơi một chút! Tiểu kéo lấy tay bà, hình dáng bé nhỏ với y phục bẩn thỉu, nhưng đôi mắt long lanh như biết nói lại tràn ngập sự quan tâm.
Tiểu ngoan, bà không saovẫn có thể đi được một chút! Bà hiền từ, đôi chân khô gầy đã run lên cầm cập.
Cũng may từ nhỏ xưa đã vốn quen với cuộc sống khổ cực nên khi tuổi già sức yếu, thể trạng của bà vẫn còn miễn cưỡng chịu đựng mệt nhọc khi di chuyển với quảng đường xa.
So với bà, Tiểu như một tiểu tinh linh không biết mệt mỏi, trên gương mặt chỉ có sự hưng phấn và tràn đầy hy vọng, nàng cảm thấy mình sắp được gặp lại ca Tần, bà cháu ba người sẽ vĩnh viễn không tách rời nhau, sống một cuộc đời vui vẻ.