Bản xem trước công khai.
Bên ngoài làng chài nhỏ.
Đây là tiền bán vảy yêu thú, cộng thêm một chút dành dụm được mấy năm qua của làng, bà cháu hai người lên đường cẩn thận!
Trưởng lão lưng còng tay cầm quải trượng, dẫn theo một đám dân làng đưa tiễn hai bà cháu Tiểu.
Tiểu nhìn túi tiền trưởng làng đưa đến mà không dám cầm, khôn ngoan nhìn sang bà của mình bằng ánh mắt hỏi ý.
Những năm qua, lão thân và Tiểu làm phiền làng mình nhiều quá Bà hai mắt rưng, giọng điệu khàn: Làm sao còn có mặt mũi tiếp tục nhận công sức của mọi người?
Ở thế giới tu chân, sinh mệnh của phàm nhân vốn như cỏ rác bên đường, làng chài có thể tồn tại đến ngày hôm nay cũng giống như bầy kiến nhỏ chật vật kiếm ăn từng bữa, mỗi một lần dân làng ra ngoài là một lần nguy hiểm, số tiền trưởng làng đưa cho thật sự là tất cả tích xúc của làng.
Đều là người cùng làng, đừng có khách khí với lão phu!
Trưởng Làng râu tóc dựng ngược mắng: Lão phu từng làm tạp dịch vài chục năm ở chỗ kia, biết đó là nơi tàn khốc đến mức nào, thế giới rộng lớn vô hạn, bà cháu hai người không có tiền hộ thân, sẽ chết đói trên đường đi!
Nhưng mà Bà lão do dự.
Đừng có cố chấp, chẳng lẽ bà muốn Tiểu khả ái của chúng ta phải ăn mày trên đường đi sao? Trưởng làng nghiêm mặt hỏi.