Bản xem trước công khai.
Băng Thiên Đại Lục.
Tại một mảnh hoang vu rừng rậm, một yêu thú có thân hình to lớn như xe tăng bị đánh bay, đụng ngã liên tục vài cây đại thụ khiến chim chóc bay tán loạn.
Yêu thú này hình thể to khỏe, tứ chi lực lưỡng, thân rộng lưng dài, cặp răng nanh sắt nhọn như có thể xé nát đối thủ, từ khí tức trên người phát ra, rõ ràng là một con nhị giai hậu kỳ yêu thú Dã Trư (lợn rừng), tương đương với Trúc cơ hậu kỳ tu sĩ nhân loại.
Bất quá lúc này lợn rừng sương cốt toàn thân đứt gãy, thân thể run rẩy cùng cặp mắt e ngại nhìn chằm đối thủ của nó, mang theo vẻ sợ hãi.
Cách lợn rừng không xa, một thiếu niên trẻ tuổi anh tuấn với con mắt phải màu trắng tà dị, bên trong con ngươi như chứa một vầng khuyết nguyệt đang lạnh lùng nhìn nó, sau lưng thiếu niên, một hư ảnh Gấu đen như ẩn như hiện, mang theo nồng đậm Thổ hệ linh lực như có thể thôn sơn nạp địa, khí thế do hư ảnh Gấu đen kia phát ra khiến Dã Trư run lên cầm cập, không dám đối kháng.
Tứ Linh Vệ Hồn Thuật một trong, Thổ Hùng vệ hồn.
Lạc Nam rời khỏi Yên Nhược Tuyết đã mười ngày, lần này hắn truyền tống đến một mảnh rừng hoang rộng lớn, vì đã thành công ngưng tụ Linh Thổ đỉnh cùng Huyền Thủy đỉnh, trình độ khống chế thiên địa linh khí thậm chí vượt qua linh căn nên Lạc Nam quyết định tiến hành tu luyện Huyền Cấp Cực Phẩm vũ kỹ Tứ Linh Vệ Hồn Thuật.
Bên trong đan điền, Linh Thổ Đỉnh cấp tốc vận chuyển, vô số Thổ hệ linh khí nuốt vào phun ra, toàn bộ chuyển hóa thành linh lực cung cấp Lạc Nam điều động, kích hoạt vũ kỷ, hình thành hư ảnh Thổ Hùng oai vệ bất phàm.
Rống.
Hư ảnh Thổ Hùng ngửa đầu gầm thét, khí thế của nó cùng Lạc Nam gắn kết chặt chẽ, khiến đám yêu thú cấp thấp trong vòng trăm dặm run lên cầm cập không dám phát ra nữa điểm âm thanh.