Bản xem trước công khai.
Lạc Nam nhìn hai tỷ muội ôm nhau khóc sướt mướt, không nhịn được mỉm cười.
Từ lâu Mộc Linh Nhu đã nói cho hắn nàng là muội của Tộc Trưởng, vì lẽ đó Lạc Nam cũng không quá kinh ngạc.
Hắn bỏ qua những tộc nhân khác của Mộc Linh Tộc mà tìm thẳng đến nơi này, mục đích là cứu lấy tộc trưởng trước tiên, sau đó có nàng theo cùng, sẽ dễ dàng được những Mộc Linh Tộc khác tin tưởng mà không cần tốn công giải thích liên tục.
Tỷ của Mộc Linh Nhu cũng là nữ nhân đầy lý trí, sau giây phút cảm động ngắn ngũi, nàng cố gắng áp chế cảm xúc, lấy lại bình tĩnh kéo tay Mộc Linh Nhu, ánh mắt mang theo đề phòng nhìn về phía Lạc Nam: Hắn ta là ai?
Thời gian qua chuyện gì xảy ra với muội?
Mộc Linh Nhu vội vàng lau nước mắt, cực kỳ đáng tin nói: Lạc Nam ca là một người tốt, chỉ có hắn mới có thể cứu được Mộc Linh Tộc chúng ta!
Nàng nhanh chóng đem tất cả mọi việc kể lại, từ việc Lạc Nam thấy nàng đáng thương nên mua lại từ tay bà lão phía trước Loạn Cổ Chiến Trường, sau đó là lời hứa giữa hai người, cộng thêm thân phận Côn Lôn Thiếu Chủ lúc này của Lạc Nam.
Lạc Nam cũng biết đây là thời khắc quan trọng, chân thành mở miệng: Ta muốn cứu Mộc Linh Tộc không phải thuần túy vì tốt bụng, ta muốn cùng các nàng hợp tác công bằng trong một mối quan hệ bình đẳng, giống như Mộc Linh Tộc và Đan Huyền Môn từ những ngày đầu tiên vậy!
Mộc Linh Tộc Trưởng ánh mắt thâm thúy lấp lóe, đối với lời của Lạc Nam nàng không cảm thấy phản cảm, trái lại buông xuống không ít lòng nghi ngờ.
Thế giới này vốn là như vậy, sẽ không có đĩa bánh ngon đột nhiên từ trên trời rơi xuống.